2- THIÊN CHÚA TẠO DỰNG.

13 Tháng Mười Hai 20157:54 CH(Xem: 9556)
2- THIÊN CHÚA TẠO DỰNG.
                                                      


                             2- THIÊN CHÚA TẠO DỰNG.


       Đoạn mở đầu sách Sáng Thế mô tả Thiên Chúa sáng tạo vũ trụ và vạn vật trong vòng sáu ngày, đã từng là đề tài cho nhiều người nhạo báng chê bai: phản khoa học, không đúng tiến trình thời gian, chuyện hoang đường lẩm cẩm... . Người Đạo Chúa một số không để ý tới, có số cũng quan tâm nhưng cho rằng trí khôn mình chẳng thấm vào đâu, cứ vững tin Giáo Hội, vững tin nơi Chúa là đủ. Nhưng có số người thắc mắc nghĩ ngợi sinh buồn chán.

       Đừng lầm, vì đây là khoa học của Thiên Chúa, đây là công việc của Chúa Thánh Thần, Người đã dùng một cốt chuyện rất đơn sơ thơ mộng như vậy để tàng  chứa một công trình vĩ đại hơn cả viêc tạo dựng trời đất, rồi chính Chúa Giesu đã dùng những lời giảng dạy của Người, những dụ ngôn, để tiết lộ công trình đó: "Mở miệng ra Ta sẽ kể dụ ngôn, tiết lộ những bí nhiệm được giấu kín từ tạo thiên lập địa". 

       Câu chuyện này hầu hết chúng ta không đọc thì cũng được nghe:  Gồm 31 đoạn của Chương Một và thêm 3 đoạn rưỡi của Chương Hai trong sách Sáng Thế:

       St 1,1: " Lúc khởi đầu, Thiên Chúa tạo dựng trời đất": Câu này vừa xác định Thiên Chúa là Đấng tạo thành trời đất vừa soi sáng cho khoa học vì không chỉ thời đó mà cho đến rất gần đây, thiên hạ vẫn cứ tưởng trời đất tự hữu từ thủa đời đời và đời đời bền vững, ai đó có tin Thần Thánh thì cũng tin Thần Thánh bởi đâu đó trong trời đất mà ra, thực tế khoa học đã cho thấy thời gian vũ trụ đươc sinh ra, lớn lên rồi sẽ qua đi, như Chúa Giê-su cũng đã xác định từ 2000 năm trước "Trời đất sẽ qua đi..."

       St 1,2a: "Đất còn trống rỗng chưa có hình dạng": Từ khoảng 15 tỷ năm về trước, vũ trụ vật thể này chưa có gì, chưa nhìn thấy gì, chưa có hạt bụi nào. 

      St 1, 2b: "Bóng tối bao trùm vực thẳm": "Bóng tối"  : Lc 22, 53: "Ngày ngày Ta ở giữa các ngươi trong Đền Thờ mà các ngươi không ra tay bắt. Nhưng đây là giờ của các ngươi và quyền lực TỐi TĂM", vậy "bóng tối" là ma quỷ, là quyền lực của ma quỷ.        
          "Vực thẳm"  : Đọc dụ ngôn "Lazaro và người phú hộ", có đoạn ông Abraham nói với ông phú hộ: "Giữa ta đây và con có một VỰC THẲM rất lớn", chúng ta mới hiểu "vực thẳm" là nơi của ma quỷ, là hỏa ngục. Và chính trong Khải Huyền theo thánh Gio-an cũng đã xác nhận "vực thẳm" là hỏa ngục.
             Vậy "Bóng tối bao trùm vực thẳm" là: quyền lực của ma quỷ bao trùm trong thế giới của chúng, trong lãnh vực của chúng. Như vậy từ khi chưa có vũ trụ vật chất thì đã có hỏa ngục.


          St 1, 2c: "...và Thần Khí Thiên Chúa bay lượn trên nước": Ga 3, 5-7: Chúa Giesu đáp: "Thật, tôi bảo thật ông: không ai có thể vào Nước Thiên Chúa, nếu không sinh ra bởi nước và Thần Khí. Cái gì bởi xác thịt mà sinh ra, thì là xác thịt; còn cái gì bởi Thần Khí mà sinh ra thì là thần khí." nên chúng ta hiểu Thần Khí bay lượn trên nước là công trình sáng tạo sự sống, sáng tạo linh hồn và xác con người và công trình tái sinh linh hồn chúng ta nhờ cuộc tử nạn của Chúa Giê-su Ky-tô.

       St 1, 3: "Thiên Chúa phán: "Phải có ánh sáng". Liền có ánh sáng". Ánh sáng là thứ cần thiết nhất cho cuộc sống, nên chúng ta chỉ nghĩ ngay đến thứ ánh sáng từ mặt trời, mặt trăng, các tinh tú và các vật phát sáng mà quên thứ ÁNH SÁNG quan trọng gấp bội là: Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ bao la trùng trùng chỉ với mục đích tạo dựng con người, Thiên Chúa tạo dựng con người chỉ với mục đích cho chúng ta tạo CÔNG PHÚC  để được sống đời đời trong Nước Chúa. Cho nên việc quan trọng trước nhất Chúa tạo dựng ÁNH SÁNG để dẫn đưa chúng ta về cõi trường sinh, ÁNH SÁNG mà Chúa Giesu đã phán: "Ta là ÁNH SÁNG thế gian", và "Ta là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống". ÁNH SÁNG là Ánh Sáng Chúa Giesu Kyto. Và đọc thật kỹ Phúc Âm Chúa Giesu Kyto chúng ta sẽ tìm thấy những định luật vô cùng quý giá quan trọng và vô cùng cần thiết để dẫn nhân loại về cõi trường sinh, đó là NHỮNG ĐỊNH LUẬT của Thiên Chúa. Cho nên Thiên Chúa đã tạo dựng ÁNH SÁNG là NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN của Thiên Chúa trước khi tạo dựng con người.

       St 1, 4a: "Thiên Chúa thấy rằng ánh sáng tốt đẹp": Nếu ánh sáng từ những vật phát sáng là huy hoàng, rực rỡ, lung linh và vô cùng lợi ích cho sự sống thậm chí không có ánh sáng sẽ không có sự sống... Thì cũng chỉ tồn tại cho tới "Trời đất qua đi", nhưng Ánh Sáng Chúa Kyto là Đường , là Sự Thật, là Sự Sống, là Lời Chúa, là Lời Cha, là những ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN của Thiên Chúa thì vô cùng tốt đẹp và tồn tại đến muôn đời: "Trời đất sẽ qua đi nhưng Lời Ta nói sẽ không qua đâu", cho nên Kinh Thánh mới nói: "Thiên Chúa thấy rằng Ánh Sáng tốt đẹp".

       St 1, 4b: "Thiên Chúa phân rẽ ánh sáng và bóng tối": Có nghĩa như Ga 1, 5: "Ánh sáng chiếu soi bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng", cho nên Ánh Sáng là quyền lực của Thiên Chúa trong sự công chính, thánh thiện, yêu thương. Còn bóng tối là quyền lực của ma quỷ trong sự gian dối ác độc, hận thù. Và Lời Chúa Ky-tô phân định rõ ràng đâu là tốt lành thánh thiện, đâu là sai trái ác độc.

       St 1, 5a: "Thiên Chúa gọi ánh sáng là 'ngày', bóng tối là 'đêm' ": "Ngày" là Ánh Sáng THÁNH THIỆN, CÔNG CHÍNH, YÊU THƯƠNG. đêm là bóng đêm gian dối, hận thù : Lc 22, 53: "Ngày ngày Ta ở giữa các ngươi trong Đền Thờ, mà các ngươi không tra tay bắt. Nhưng đây là giờ của các ngươi và quyền lực tối tăm", cho nên chúng ta hiểu "Ngày" là thời giờ mà Thiên Chúa trong quyền lực của Người. "Đêm" là giai đoạn Thiên Chúa nhường quyền lực cho ma quỷ để chúng ta có cơ hội lập công phúc, như chính Chúa Giesu đã nhường quyền lực cho ma quỷ để Người phó mình cho quân dữ mà chịu nạn chịu chết để lập công cứu chuộc chúng ta.
       St 1, 5b: "Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ nhất": Nếu hiểu theo nghĩa thường, Chúa tạo dựng ánh sáng hết một ngày và lại là ngày thứ nhất thì thật sai sót khoa học, vì chưa có mặt trời măt trăng , các tinh tú và các vật phát sáng, thì ánh sáng đâu ra,  nhưng ÁNH SÁNG đây là Ánh Sáng Chúa Kyto, là NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN của Thiên Chúa nên vô cùng cần thiết quan trọng mà Chúa phải dùng trọn ngày thứ nhất, cho thấy nghĩa của "Ngày thứ nhất" là việc quan trong cần thiết trước nhất.
       St 1, 6-10: "Thiên Chúa phán: "Phải có một cái vòm ở giữa khối nước, để phân rẽ nước với nước."  Thiên Chúa làm ra cái vòm đó và phân rẽ nước phía dưới vòm với nước phía trên. Liền có như vậy. Thiên Chúa gọi vòm đó là 'trời'. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: Đó là ngày thứ hai"  Thiên Chúa phán: "Nước phía dưới trời phải tụ lại một nơi, để chỗ cạn lộ ra." Liền có như vậy. Thiên Chúa gọi chỗ cạn là 'đất', khối nước tụ lại là 'biển'. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp": Thiên Chúa tạo dựng chúng ta như mọi loài vật khác, cũng sinh ra, lớn lên, bệnh tật, già cỗi rồi chết đi, nhưng cái "vòm" phân rẽ con người với mọi loài là LINH HỒN. 
        St 1, 11-13: Thiên Chúa phán: "Đất phải sinh thảo mộc xinh tươi, cỏ mang hạt giống, và cây trên mặt đất có trái, ra trái tùy theo loại, trong có hạt giống." Liền có như vậy. Đất trổ sinh thảo mộc, cỏ mang hạt giống tùy theo loại, và cây ra trái, trong trái có hạt giống tùy theo loại. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: Đó là ngày thứ ba. 'cây', 'cỏ' là những việc làm của chúng ta. Ý Kinh Thánh là tất cả những việc tốt hoặc xấu của chúng ta đều lưu lại kết quả tốt hoặc xấu. Cho nên không chỉ tội bị lan truyền mà điều quan trọng và cần thiết hơn là phúc cũng được truyền. 
                St 1, 14-19: Thiên Chúa phán: "Phải có những vầng sáng trên vòm trời, để phân rẽ ngày với đêm, để làm dấu chỉ xác định các đại lễ ngày và năm. Đó là những vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất". Liền có như vậy. Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để điều khiển ngày, vầng sáng nhỏ hơn để điều khiển đêm; Người cũng làm ra các ngôi sao. Thiên Chúa đặt các vầng sáng trên vòm trời để CHIẾU SOI mặt đất, để ĐIỀU KHIỂN ngày và đêm, và để PHÂN RẼ ánh sáng với bóng tối. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ tư.
       Như phần trên đã nói "Ánh Sáng" là NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN của Thiên Chúa, thì chúng ta thấy rõ hơn ở đây: vầng sáng được kể là từng ĐỊNH LUẬT của Thiên Chúa, cho nên Kinh Thánh dùng ba động từ rất tuyệt : CHIẾU SOI, ĐIỀU KHIỂN, PHÂN RẼ : Có nghĩa rằng: Thiên Chúa tạo dựng những ĐỊNH LUẬT để hướng dẫn soi sáng  cho nhân loại biết đâu là phải-trái, tốt-xấu để nhân loại thực thi mà được ơn cứu độ và dựa vào những Định Luật đó mà xét xử thưởng phạt thế gian mà LỜI CHÚA GIÊ-SU chính là Định Luật: Ga 12, 47-48: "Ta đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta và không chấp nhận Ta thì đã có người xét xử: LỜI TA NÓI sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết."
       Đăc biệt Kinh Thánh nói đến hai vầng ánh sáng lớn ý là mặt trời, mặt trăng để soi sáng ban ngày và ban đêm.  Đó là hai định luât lớn, định luật lớn hơn là Định Luật CÓ MỚI ĐƯỢC CHO, ví như mặt trời, để điều khiển "ban ngày" là thời giờ trong quyền năng Thiên Chúa và những sự thuộc về Chúa. Còn định luật nhỏ hơn là Định Luật VAY TRẢ (Là hai Định Luật "Trả hết đồng xu cuối cùng" và Định Luật "Nhận nhưng không thì hãy cho nhưng không" kết hợp với nhau) ví như mặt trăng phản chiếu ánh sáng mặt trời, để điều khiển "ban đêm" là thời giờ và công việc thuộc thế gian. Còn những vì tinh tú được kể là những vầng sáng nhỏ, là những Định Luật thật ra không phải nhỏ mà chúng cũng giống như những vì sao xa xăm nên không sáng tỏ bằng những Định Luật lớn, đó là những lời khuyên nhủ, những lời phán hứa, những tiết lộ vô cùng quan trọng, vô cùng cần thiết như: "Tha tội cho ai thì cũng được tha như vây", "Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên", "Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, ai ghét sự sống mình thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời sau", "Anh em hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại", "Ai xin thì sẽ cho, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho","Muốn người ta làm gì cho mình thì hãy làm cho người ta như vậy" "Yêu mến nhiều thì được tha nhiều"...
                St 1, 20-23: Thiên Chúa phán: "Nước phải sinh đầy dẫy những sinh vật lúc nhúc, và loài chim phải bay lượn trên đất, dưới vòm trời." Thiên Chúa sáng tạo các thủy quái khổng lồ, cùng mọi sinh vật vẫy vùng lúc nhúc dưới nước tùy theo loại, và mọi giống chim bay tùy theo loại. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. Thiên Chúa chúc phúc cho chúng rằng: "Hãy sinh sôi nẩy nở thật nhiều, cho đầy biển; và chim phải sinh sản cho nhiều trên mặt đất." Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ năm"  Và  St 1, 24-25:" Thiên Chúa phán: "Đất phải sinh ra các sinh vât tùy theo lọai: gia súc, bò sát và dã thú tùy theo loại." Liền có như vậy. Thiên Chúa làm ra dã thú tùy theo loại, gia súc tùy theo loại và bò sát dưới đất tùy theo loại. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp." : Nhiều người thắc mắc ĐAU KHỔ do bởi đâu, bởi ma quỷ ư?  Không, Thiên Chúa tạo dựng cả sung sướng và khổ đau: tùy cha mẹ dòng dõi mà Chúa sinh người hiền lành, kẻ dữ tợn độc ác, Chúa sinh có loài vật hiền lành hữu ích, lại có loài độc hại như rắn rết, bọ cạp, lá han, lá ngón, các vi trùng gây bệnh... Cho nên sướng khổ là ĐỊNH LUẬT TỰ NHIÊN do chính Chúa tạo dựng, nhưng Thiên Chúa còn tạo dựng một định luật quan trọng gấp bội đó là ĐINH LUẬT SIÊU NHIÊN kết hợp với nó (định luật tự nhiên) để bênh đỡ, chở che, dạy bảo, cứu vớt, dẫn đưa chúng ta về Cõi Trường Sinh. Nên có câu: "Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp"
                  St 1, 26-28: "Thiên Chúa phán: "Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta, để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất. Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình . Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ": "Thiên Chúa chúc lành cho họ, và Thiên Chúa phán với họ: "Hãy sinh sôi nẩy nở thật nhiều, cho đầy mặt đất, và thống trị mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển chim trời, và mọi giống vật bò trên mặt đất": Con người giống "như" Chúa, giống "Hình Ảnh" Chúa  là con người có linh hồn như Chúa, có linh hồn giống hình ảnh Chúa. Có linh hồn nên con người mới thông minh sáng suốt gấp ngàn lần các loài khác mà có thể làm bá chủ mọi loài.

       St 1, 29: "Thiên Chúa phán: "Đây Ta ban cho các ngươi mọi thứ cỏ mang hạt giống trên khắp mặt đất, và mọi thứ cây có trái mang hạt giống, để làm lương thực cho các ngươi. Còn đối với mọi dã thú, chim trời và mọi vật bò dưới đất mà có sinh khí thì Ta ban cho chúng mọi thứ cỏ xanh tươi để làm lương thực": Nếu dúng nghĩa đen trong câu này thì chúng ta chỉ được ăn rau quả, còn dã thú và chim muông chỉ được ăn cỏ, nhưng nghĩa cao xa là: "Cây cỏ" như Cây Trường Sinh", "Cây biết điều thiện điều ác" là những việc chúng ta làm để sinh công phúc làm thành "Lương thực" dưỡng nuôi linh hồn chúng ta.
       St 2, 1-3: "Thế là trời đất cùng mọi thành phần đã hoàn tất. Ngày thứ bảy, Thiên Chúa đã hoàn thành công việc Người làm. Khi làm xong mọi công viêc của Người, Ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ ngơi. Thiên Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh hóa ngày đó, vì ngày đó Người đã nghỉ, ngưng làm mọi công việc sáng tạo của Người.": Thiên Chúa Chúc lành và thánh hóa ngày thứ bảy, mà người Do thái giữ luật ngày Sabat là ý tưởng rất tốt. Nhưng ý nghĩa cao sâu của Kinh Thánh là trước khi tạo dưng con người thì Thiên Chúa đã tạo dựng những Đinh Luật vô cùng công thẳng, nên Người không làm gì khác hơn là căn cứ tuyêt đối vào những Định Luật đó mà nhìn ngắm theo dõi, che chở bảo bọc, dậy dỗ ủi an và dẫn đưa chúng ta về cõi trường sinh, và dựa vào những Định Luật đó mà xét xử thưởng phạt. Cho nên "nghỉ ngơi" có nghĩa là Chúa không làm gì ngoài những Định Luật của Người, đúng ra Thiên Chúa đã tạo dựng những Định Luật Siêu Nhiên để kết hợp với những định luật tự nhiên và cho con người tự do lựa chọn giữa thiện ác tốt xấu. Rồi khi chính Con Một Thiên Chúa xuống thế làm người, thì Chúa Giesu Kyto không chỉ công bố loan truyền, răn dạy căn kẽ những ĐỊNH LUẬT của Chúa Cha mà Người còn tạo dựng Công Nghiệp để nhân công phúc của chúng ta lên gấp trăm, gấp ngàn thì chúng ta mới được cứu độ. Vì thế chúng ta phải hiếu cách thấu đáo rằng Thiên Chúa là Đấng toàn năng ngoài sức tưởng tượng của con người, đừng lầm rằng thiên thần của Chúa phải giao chiến với ma quỷ, với thần này thần nọ mà Thiên Chúa làm mọi việc theo đúng những Đinh Luật của Người cho tới khi thế gian này chấm tận thì Thiên Chúa sẽ thi hành quyền lực tuyệt đối của Người.

       St 2, 4: " Đó là gốc tích trời đất khi được sáng tạo.": Tóm lại, Kinh Thánh diễn đạt cuộc sáng tạo cách thể quá tuyệt vời: Cùng một bản văn mà vừa diễn đạt được từ việc sáng tạo vật chất đến sáng tạo phần linh hồn và nhất là việc sáng tạo những định luật bất di bất dịch của Thiên Chúa.

                                                                                                                                                    2002                         
 
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thủa xưa cha ông chúng ta ngỡ rằng Thiên Chúa chỉ tạo dựng mặt đất với mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú gắn vào nền trời, mà Thiên Chúa đã được tôn thờ là Đấng vô cùng cao trọng quyền phép, nhưng nhờ khoa học đã khám phá ra cả một vũ trụ bao la vô cùng vô tận hàng tỷ tỷ tinh tú, và những sự sắp xếp kỳ diệu trong việc tạo dưng mọi vật mọi loài, chúng ta mới nhận ra Thiên Chúa là Đấng cao trọng, tài năng quyền phép muôn muôn trùng trùng.
Lời Chúa Giesu Kyto được ghi chép quá ít so với các loại sách vở nhưng đã chất chứa đầy đủ mọi lý lẽ khôn ngoan đủ dể cứu độ nhân loại. Phúc Âm Chúa cũng nói rất ít về Đức Mẹ, nhưng chỉ một số đoạn ngắn mà chúng ta có thể tìm thấy tất cả các bằng chứng về các nhân đức của Người. Những công phúc đó đã tạo nên vô vàn công phúc để Đức Mẹ được Chúa thưởng dịa vị cao trọng nhất dưới ngai Thiên Chúa
Lòng kính mến Đức Mẹ đã có từ thời Chúa Giê-su còn rao giảng: khi nhận ra Chú cao trọng quyền năng, người ta kính mến ngưỡng mộ vị sinh thành ra Người: "Phúc thay dạ đã cưu mang Người, phúc thay vú đã cho Người bú mớm."
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Chúa Giê-su dã hứa thành lập Giáo Hội, dặt người lãnh đạo, hứa nâng đỡ bảo vệ và trao quyền cho Giáo Hội.
Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ Người đưa tôi dến nguồn nước trong lành, và bổ sức cho tôi.
Nhiều người đọc Phúc Âm thấy những câu xem ra khó hiểu, sai sót, nghịch lý, mâu thuẫn..., nên không tin đó là Lời Chúa, không tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa. Cũng có người tin Phúc Âm, tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa nhưng cho là tại "Tam sao thất bản", hoặc tại phong tục tập quán của người Do-thái khác lạ... . Thật ra những từ, những câu, những đoạn có vẻ khó hiểu, lẩm cẩm lại là những điều cốt lõi quan trọng. Ở đây chỉ xem xét những câu khó hiểu nhất mà chưa từng được giải thích hoặc giải thích chưa thỏa đáng.
Phải hiểu Kinh Thánh mới biết Kinh Thánh vô cùng khoa hoc, mà chỉ được Thiên Chúa soi sáng mới hiểu được Kinh Thánh: Ga 6, 45: "Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết thảy mọi người phải được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Cha, thì sẽ đến với Ta"
Cũng như phần đầu của sách Sáng Thế, đoạn Kinh Thánh đầy thi vị mộng mơ này ần chứa những công việc vô cùng trọng đại của Thiên Chúa.