5- KINH THÁNH CÓ NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN

13 Tháng Mười Hai 20154:04 SA(Xem: 1817)
5- KINH THÁNH CÓ NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN
                                                        

                                                  5- KINH THÁNH CÓ NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN.


     Tất cả những định luật khoa học đã khám phá đều do ngón tay khoa học của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa còn tạo dựng những định luật vượt tầm tính toán của khoa học, đó là NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN.

     Chúa Giê-su đã tiết lộ trong "Thông Điêp Tình Yêu Nhân Hậu gửi các Hồn Nhỏ" qua bà Margarita, ngày 29-12-1966: "Thiên nhiên có những định luật phải tôn trọng. Song trong cuộc sống siêu nhiên với Chúa, còn có những ĐỊNH LUẬT quan trọng hơn nữa, và người ta cần phải NHẬN BIẾT và TÔN TRỌNG những định luật đó, nếu muốn đạt tới hoàn toàn thoát ly thụ tạo".

      Những định luật siêu nhiên được kết hợp với những định luật thiên nhiên ở đời này, nhưng những đinh luật siêu nhiên vô cùng quan trọng vì còn liên quan nối tiếp đến cuộc sống vĩnh cửu và tồn tại đời đời . Định luật thiên nhiên thì Chúa dễ dàng vượt qua, chẳng hạn khi muốn tỏ chút lạ lùng để các môn đệ tin, Chúa Giê-su đã đi trên nước và cho thánh Phê-rô cùng đi trên nước để đến với Người, nhưng định luật siêu nhiên thì Chúa tuyệt đối tôn trọng, không thể thay đổi, không thể một ly vi phạm, như khi thánh Phê-rô đang đi trên mặt nước để đên với Chúa mà lòng nghi ngờ lo sợ thì liền bị chìm. Đó là vì thánh Phê-rô đã không tin, nên Chúa Giê-su không thể cho ngài đi trên nước như phút đầu thánh Phê-rô đã vững tin.

                    Những ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN bởi đâu .

                   Sách Sáng Thế, việc tạo dựng đầu tiên, Thiên Chúa đã dựng nên ÁNH SÁNG, đọc đoạn Kinh Thánh đó ai cũng lầm là loại ánh sáng từ mặt trời mặt trăng, các tinh tú và các vật phát sáng mà quên cái nghĩa vô cùng cao trọng của chữ ÁNH SÁNG:

                   Ga 8, 15: "Ta là ÁNH SÁNG thế gian. Ai theo Ta sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ÁNH SÁNG ĐEM LẠI SỰ SỐNG", và Ga 14, 5: "Ông Tô-ma nói với Chúa: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường." Chúa Giê-su đáp: "Thầy là ĐƯỜNG, là SỰ THẬT và là SỰ SỐNG không ai đến được với Cha mà không qua Thầy". Đọc hai đoạn Phúc Âm này chúng ta có thể hiểu ÁNH SÁNG ở đây là GIÁO HUẤN và CÔNG NGHIÊP Chúa Ky-tô. Rồi hãy đọc đoạn Phúc Âm sau đây, thường thì người ta tưởng đã hiểu ngay, hiểu hết, nhưng suy xét kỹ hơn, chúng ta sẽ thấy nhiều câu lạ lùng khó hiểu. Mà Phúc Âm Chúa Ky-tô, cứ đoạn nào càng có vẻ lơ mơ, càng có vẻ không đầu không đuôi thì càng tàng chứa những điều cốt lõi quan trọng:

                  Ga 12, 42-45: "Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm, nếu ai nghe lời Ta mà không tuân giữ, thì không phải Ta xét xử người ấy, vì Ta đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta và không chấp nhận Ta, thì đã có người xét xử: LỜI TA NÓI SẼ XÉT XỬ người ấy trong ngày sau hết. Bởi vì Ta không tự mình nói ra, nhưng Chúa Cha là Đấng đã sai Ta, chính Ngài ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải CÔNG BỐ gì. Và Ta biết rằng LỆNH của Ngài là SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI. Những điều Ta nói là nói theo như Chúa Cha đã dậy".

                     -Tại sao Chúa đến không phải để xét xử thế gian, mà LỜI CHÚA lại xét xử ?
                     -Sao lại gọi là LỆNH của Đức Chúa Cha. Sao lại là CÔNG BỐ ?
                     -Tại sao LỆNH của Ngài lại là SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI ?

                   Đọc đoạn sau, giúp chúng ta hiểu ra ý Chúa: Mt 13, 34-35: "Tất cả những điều ấy, Chúa Giê-su đã dùng dụ ngôn mà nói với đám đông, và Người không nói gì với họ mà không dùng dụ ngôn, hầu ứng nghiệm lời sấm của ngôn sứ: "Mở miệng ra ta sẽ kể dụ ngôn, CÔNG BỐ những điều đươc GIỮ KÍN từ tạo thiên lập địa.

                   Và tra xét thật kỹ, nhất là trong những dụ ngôn, chúng ta sẽ tìm thấy Phúc Âm Chúa Giê-su bao gồm những định luật vô cùng quý giá cách chính xác, không mảy may sai sót.

                   Vậy, như khi chúng ta thành lập một tổ chức, một đoàn thể, chúng ta còn biết đặt nội quy này, điều lệ nọ, thì trước khi tạo dựng trời đất, vạn vật và con người, Thiên Chúa đã tạo dựng ÁNH SÁNG là những ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN, là LỆNH của Đức Chúa Cha, mà Chúa Giê-su đến để CÔNG BỐ những định luật đó, Và LỆNH của Đức Chúa Cha là SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI vì căn cứ vào những định luật đó mà mỗi người chúng ta tạo lập CÔNG PHÚC để được hưởng phần gia nghiêp đời đời trên Nước Trời.

                      Cho nên chữ "ÁNH SÁNG" được hiểu theo nhiều nghĩa tùy nơi tùy lúc, và ÁNH SÁNG mà Chúa tạo dựng "Ngày thứ nhất" là NHỮNG ĐỊNH LUẬT SIÊU NHIÊN của Thiên Chúa: Đoạn Kinh Thánh này xác định rất rõ: St 1,14: "Thiên Chúa phán: "Phải có những VÒM SÁNG trên nền trời, để phân rẽ NGÀY với ĐÊM, để làm DẤU CHỈ XÁC ĐỊNH các ĐẠI LỄ, ngày và năm": là phải có những ĐỊNH LUẬT để phân định tốt xấu, trái phải mà hướng dẫn con người đén cõi phúc thật.


                                                          ĐỊNH LUẬT THỨ NHẤT: "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG"

                      Nhà Phật tin luật "Nhân quả": "Tích ác tòng ác, tích thiện tòng thiện", người đời hay nói đến luật "Vay trả": "Gieo gió thì gặt bão", "Có vay có trả"...  Nhưng hàng ngày người ta làm chuyện xấu xa, ác độc, dối trá, lừa đảo...  Đày dẫy mà chẳng mấy ai găp điều dữ, thậm chí kẻ làm ác còn phây phả, sung túc, giầu có, ung dung nhàn hạ hơn người hiền lương tử tế, nên thiên hạ cho đó chỉ là những câu răn đời.

                      Người Đạo Chúa không ai nói đến chữ "Nhân quả", không sách vở nào bàn về luật "Vay trả". Nhưng Phúc Âm Chúa Ky-tô: Mt 26, 51-52: "Và kìa, một trong những kẻ theo Chúa Giê-su liền vung tay tuốt gươm của mình ra, chém phải tên đầy tớ của thượng tế, làm hắn đứt tai. Chúa Giê-su bảo người ấy: "Hãy xỏ gươm vào vỏ, vì ai cầm gươm sẽ chết vì gươm": Chúng ta đều biết, không phải ai dùng gươm cũng chết vì gươm, nhưng Chúa Giê-su muốn nói: kẻ làm ác sẽ lãnh hậu quả của việc họ làm, như vậy cũng là "Tích ác tòng ác" , "Gieo gió gặt bão", cũng là "Nhân quả", "Vay trả". Nhưng với Chúa Giê-su Ky-tô thì LUẬT VAY TRẢ tuyệt đối chi ly, hoàn chỉnh, vững vàng:

                      Mt 5, 21-26: "Các con đã nghe luật dạy người xưa rằng: "Ai giết người sẽ bị đưa ra tòa". Còn Thầy, Thầy bảo cho các con biết: ai giận anh em mình thì đáng bị đưa ra tòa, ai mắng anh em mình là đồ ngốc thì đáng bị đưa ra trước thượng hội đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hỏa ngục thiêu đốt. Vậy nếu con sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với con, thì hãy để của lễ đó lại trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Hãy mau dàn xếp với đối phương khi còn đang trên đường đi với người ấy đến cửa công, kẻo người ấy nộp ngươi cho quan tòa, quan tòa sẽ giao ngươi cho thuôc hạ, và ngươi sẽ bị tống ngục. Ta bảo thật cho ngươi biết: ngươi sẽ không ra khỏi đó trước khi TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG"

         Và Lc 12, 57-59: "Sao các ngươi không tự mình xét xem CÁI GÌ LÀ PHẢI. Thật vậy, khi các ngươi đi cùng đối phương ra tòa, thì dọc đường hãy cố giải quyết với người ấy cho xong, kẻo người ấy sẽ lôi ngươi đến quan tòa, quan tòa sẽ giao ngươi cho thừa phát lại, và thừa phát lại sẽ tống ngươi vào ngục. Ta bảo cho các ngươi biết: ngươi sẽ không ra khỏi đó trước khi TRẢ HẾT ĐỒNG KẼM CUỐI CÙNG":  
        Phúc Âm theo thánh Luca không nói cách chi ly như Phúc Âm theo thánh Mat-thêu nhưng chỉ tóm gọn : CÁI GÌ LÀ PHẢI . Và  "SAO CÁC NGƯƠI KHÔNG TỰ MÌNH XÉT XEM CÁI GÌ LÀ PHẢI": là ý nghĩa của những đoạn sau đây của Phúc Âm theo thánh Mát-thêu: 

          -Mt 5, 22: "Còn Thầy, Thầy bảo cho các con biết: ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra tòa. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra thượng hội đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hỏa ngục thiêu đốt."

           -Mt 5,27-37: "Các con đã nghe luật dậy rằng: Chớ ngoại tình. Còn Thầy, Thầy bảo cho các con biết: Ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. Nếu mắt phải của con làm cớ cho con sa ngã, thì hãy móc mà ném đi, vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hỏa ngục. Nếu tay phải của con làm cớ cho con sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hỏa ngục. Luật còn dậy rằng: Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. Còn Thầy, Thầy bảo cho các con biết: ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình. Các con còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho các con biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì các con không thể làm cho một sợi tóc hóa trắng hay đen được. Nhưng hễ "Có" thì phải nói "Có", "Không" thì phải nói "Không". Thêm thắt điều gì là do ác quỷ."

          Mt 7, 1-5: "Các con đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì các con xét đoán thế nào, thì các con cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; và các con đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa cũng đong cho các con bằng đấu ấy. Sao các ngươi thấy cái rác trong mắt người anh em, còn cái xà trong mắt của mình thì lại không để ý tới . Sao lại nói với người anh em: "Hãy để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt bạn", trong khi có cả cái xà trong con mắt ngươi . Hỡi kẻ đạo đức giả! Lấy cái xà ra khỏi mắt ngươi trước đã, rồi sẽ thấy rõ để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em."

         -Mt 7, 21-23: "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! Lạy Chúa" là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi. Trong ngày ấy nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng: "Lậy Chúa, lậy Chúa, nào chúng tôi đã từng nhân danh Chúa mà nói tiên tri, nhân danh Chúa mà trừ quỷ, nhân danh Chúa mà làm nhiều phép lạ đó sao? " Và bấy giờ Thầy sẽ tuyên bố với chúng rằng: "Ta chẳng hề biết các ngươi, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt Ta."

        -Mt 12, 33-37: "Cây mà tốt thì quả cũng tốt; cây mà sâu thì quả cũng sâu, vì xem quả thì biết cây. Loài rắn độc kia, xấu như các ngươi thì làm sao nói lời tốt được . Vì lòng có đầy miệng mới nói ra. Người tốt thì rút cái tốt từ kho tàng tốt của mình, kẻ xấu thì rút cái xấu từ kho tàng xấu của mình, Ta nói cho các ngươi hay: đến ngày phán xét, người ta sẽ phái trả lời về mọi điều vô ích mình đã nói. Vì nhờ lời nói của mình mà ngươi sẽ được trắng án; và cũng tại lời nói của ngươi mà ngươi sẽ bị kết án."

        -Mt 25, 41-46: "Rồi Đức Vua mới phán với người ở bên trái rằng: "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên ác quỷ và các sứ thần của nó. vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm nom." Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không giúp Chúa đâu." Bấy giờ Người sẽ đáp lại rằng: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy." Và chúng sẽ phải chịu cưc hình muôn kiếp, còn kẻ lành thì được hưởng sự sống đời đời."

        Vậy dụ ngôn "Tới cửa công" theo thánh Mát-thêu và dụ ngôn "Ra tòa" theo thánh Lu-ca được hiểu như sau:

         "Dàn xếp" là đền bù trang trải những lỗi lầm, thiếu sót.
         "Đối phương" là sai pham, tội lỗi.
         "Dọc đường" là thời giờ chúng ta còn sống ở đời này.
         "Cửa công" là giờ chung kết của cuộc đời.
         "Quan tòa": Ga 12, 48: "Ai từ chối Ta và không đón nhận lời Ta thì có QUAN TÒA xét xử người ấy: chính LỜI TA NÓI sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết". Vậy "Quan tòa" là: Khi qua khỏi cõi đời này, mọi người được phân xử theo những định luật công thẳng của Thiên Chúa.
 
        Vì thế những đoạn Phúc Âm trên, Chúa Giê-su đã tiết lộ cho chúng ta rằng: Trong mỗi cuộc đời chúng ta, tất cả những tội lỗi từ nhỏ đến lớn trong tư tưởng, lời nói việc làm, nếu khôn ngoan thì phải nhanh chóng gấp rút đền bù trang trải cho bằng hết ngay từ đời này, nếu không kịp mà đợi đến đời sau thì không thoát khỏi định luật vô cùng công thẳng của Thiên Chúa, lúc đó sẽ phải thanh toán chi ly không được mảy may sai sót, đó là Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG".

         Như thế cũng là "Vay thì phải trả", nhưng với Chúa Ky-tô thì đó là ĐỊNH LUẬT VAY TRẢ, vì nó khác quan niệm người đời là thường lo sợ "Quả báo nhãn tiền", nhưng như Chúa Giê-su dạy thì chỉ có ai khôn ngoan nhanh nhẹn mới lo thanh toán trang trải trước khi đến cửa công, chỉ có ai may phước mới được "Quả báo" để có dịp "Dàn xếp" những nợ nần thiếu sót ngay từ đời này, nếu vô phước không được quả báo mà để đến đời sau thì vô cùng khốn khổ khốn nạn, vì vay thì phải trả cả vốn lẫn lời. Nên Chúa Giê-su dậy: "Vậy nếu khi con sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với con, thì hãy để của lễ đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình." Câu này thường được hiểu là nếu dâng lễ vật mà lòng còn hờn giận thì không xứng để Chúa nhận, nhưng còn có ý là: Sự thanh toán trang trải tội lỗi còn quan trọng, cần thiết, gấp rút và có công phúc hơn cả viêc dâng lễ vật.

                Mt 10, 26-28: "Vậy các con đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà không được tỏ lộ, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết." Hoặc Mc 4, 22-23: "Vì chẳng có gì bí ẩn mà không phải là ĐỂ thể hiện, chẳng có gì che giấu mà không phải là ĐỂ đưa ra ánh sáng": Hai câu này rất khó hiểu, nguyên câu trên đã không thực tế vì thế gian không chỉ những việc nhỏ mà cả những việc tầy trời cũng được che giấu trót lọt. Và câu thứ hai còn khó hiểu hơn, làm như Chúa cố tình để cho việc ác, việc xấu được che đậy. Nhưng câu "Ai có tai thì nghe" giúp chúng ta nhận ra rằng: Bởi vì có Định Luật "TRẢ HẾT ĐÒNG XU CUỐI CÙNG" là không có điều xấu xa tội lỗi nào mà không sớm thì muộn cũng phải đền trả cho đủ, và chỉ những người có phúc mới được ơn Chúa để bị tỏ lộ những thiếu sót lầm lỗi của họ ngay khi sai pham, để họ dễ chừa cải và đền trả ngay được tội lỗi, thậm chí nhờ viêc sai phạm đó mà họ lại thêm công phúc trước mặt Chúa.

         Định Luật TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG của Chúa, như Chúa Giê-su tiết lộ đó, xem ra quá khắt khe, khó ai có thể vượt qua nổi để chiếm đoạt được Nước Trời. Nhưng có tới NĂM PHƯƠNG CÁCH để trang trải nợ nần ngay từ đời này:

               1- VAY thì phải TRẢ cả vốn lẫn lời:

         Tất cả những đau khổ: tai bay vạ gió, tù tội, đói khát, nhục nhã cay đắng, lam lũ vất vả, thấp kém thua thiệt, mất mát, xấu xí tật nguyền...  Đều là phương tiện để trang trải đền bù thiếu sót tội lỗi. Vì như Mt 9, 2: "Và kìa, người ta khiêng đến cho Người một kẻ bại liệt nằm trên giường. Thấy họ có lòng tin như vậy, Chúa Giê-su bảo người bại liệt: "Hỡi con, hãy vững tin, tội của con được tha rồi": nghĩa là nhờ đau khổ tật nguyền bấy lâu, cộng với công phúc bởi đức tin của họ và lòng thương xót của Chúa mà tội của người bại liệt được tha, nên Chúa chữa lành anh ta.

                 2- YÊU NHIỀU thì được THA NHIỀU:

                 Lc 7, 36-50: "Có người thuộc nhóm Pha-ri-siêu mời Chúa Giê-su dùng bữa với mình. Chúa Giê-su đến nhà người Pha-ri-siêu ấy và ngồi vào bàn ăn. Và kìa, một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-siêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau gót chân người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên. Thấy vậy ông Pha-ri-siêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi." Chúa Giê-su lên tiếng bảo ông: "Này ông Si-mon, tôi có điều muốn nói với ông!" Ông ta thưa: "Dạ xin Thầy cứ nói." Chúa Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ, một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó ai mến chủ nợ hơn ? " Ông Si-mon đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Chúa Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm." Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-mon: "Ông thấy người phụ nữ này chứ. Tôi vào nhà ông: nước lã ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt mà tưới chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã chẳng hôn chào tôi được một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ trên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã ĐƯỢC THA, bằng cớ là chị YÊU MẾN NHIỀU, còn ai được tha ít thì yêu mến ít." Rồi Chúa Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của con đã được tha rồi." Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà được tha cả tội. " Nhưng Chúa Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của con đã cứu con. Con hãy đi bình an."

         "YÊU MẾN", như người phụ nữ đã khóc ròng dưới chân Chúa, nghĩa là sự ăn năn thống hối, gớm ghét tội lỗi đã phạm, thì rất đẹp lòng Chúa, nên Người tha phần phạt tạ đền bù.

               Chúa Giê-su còn kể dụ ngôn "Người Cha nhân hậu" cũng về sự ăn năn thống hối được Chúa xót thương tha thứ: Lc 15, 11-32  "Một người kia có hai con trai. Người con trai thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần gia tài của con được hưởng." Và người cha đã chia gia tài cho hai con. Ít ngày sau, người con trai thứ gom góp tất cả rồi trảy đi phương xa. Ở đó anh sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy có một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở cho một người dân trong vùng; người này sai anh ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở nơi đây lại chết đói! Thôi ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy." Thế rồi anh đứng lên đi về cùng cha. Anh còn ở đàng xa thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. Bấy giờ người con nói rằng: "Thưa cha, con thật đắc tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa..." Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: "Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy." Và họ bắt đầu ăn mừng. Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về đến gần nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đày tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: "Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì được lại cậu ấy mạnh khỏe." Người anh cả nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: "Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy một con dê con để ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!" Nhưng người cha nói với anh ta: "Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng và hoan hỷ,  vì em con đây đã chết, nay lại sống, đã mất, nay lại tìm thấy."

         Cũng như dụ ngôn "Ông Pha-ri-siêu và người thu thuế cầu nguyện": Lc 18, 10=14: "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. một người thuộc nhóm Pha-ri-siêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-siêu đứng riêng một mình, cầu nguyên rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho chúa một phần mười thu nhập của con." Còn người thu thuế thì đứng đàng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Chúa xin thương xót con là kẻ tội lỗi." Ta nói cho các ngươi biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên."

         Vậy thì sự tự nhận biết mình phàm hèn, yếu đuối, tội lỗi mà ăn năn thống hối, xin Chúa thương xót tha thứ, sẽ lôi kéo được lòng xót thương của Chúa, để có thể trang trải nợ nần của những lỗi lầm thiếu sót: "ĐƯỢC THA VÌ YÊU MẾN NHIỀU."

                 3- THA ĐỂ ĐƯỢC THA.

                 Đây là điều kiện dễ dàng nhất và hiệu quả nhất, là công thức tốt nhất để trang trải gọn ghẽ những sai sót tội lỗi cách dễ dàng.

                  Chúa Giê-su đã dạy chúng ta kinh Lạy Cha: Mt 6, 9-13: "Lạy Cha chúng con ngự trên trời. Chúng con nguyện danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. - Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày, và THA NỢ CHÚNG CON NHƯ CHÚNG CON CŨNG THA KẺ CÓ NỢ CHÚNG CON; xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ."

         Hằng ngày chúng ta dâng lên Chúa kinh Lạy Cha nhiều lần, có mấy ai để ý tầm quan trọng của câu: "Và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Câu này có tầm quan trọng "sống còn", vì chính ngay sau đó Chúa Giê-su đã nhắc lại để tiết lộ cho chúng ta: "Thật vậy, nếu các con tha lỗi cho người ta, thì Cha các con trên trời cũng sẽ tha lỗi cho các con. NHƯNG CÁC CON KHÔNG THA THỨ CHO NGƯỜI TA, THÌ CHA CÁC CON TRÊN TRỜI CŨNG SẼ KHÔNG THA LỖI CHO CÁC CON": Chúa nói thêm câu này là cách nhấn mạnh để chúng ta biết sự vô cùng quan trọng và cần thiết của việc tha thứ.

                 Và Mc 11, 25-26: "Khi các con đứng cầu nguyện, nếu các con có chuyện bất bình với ai thì hãy tha thứ cho họ, để Cha các con Đấng ngự trên trời cũng tha lỗi cho các con. Nhưng nếu các con không tha thứ, thì Cha các con Đấng ngự trên trời cũng sẽ không tha lỗi cho các con."

                 Và như Mt 18, 21-35: "Bấy giờ ông phê-rô đến gần Chúa Giê-su và hỏi Người rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần. Có phải bẩy lần không. " Chúa Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bẩy lần, nhưng là đến bẩy mươi lần bẩy lần. Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ tên đầy tớ sấp mình xuống bái lạy: "Thưa ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ và bảo: "Trả nợ cho tao!"  Bấy giờ người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh." Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho tới khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?" Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với các con như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình."

         Chúa dạy chúng ta phải tha cho người anh em đến bẩy mươi lần bẩy lần, chỉ là vì chúng ta mà thôi, như trong dụ  ngôn đó, chúng ta chỉ cần hết lòng tha thứ cho anh em dù lỗi của họ rất nhỏ, rất ít, thì gánh tội của chúng ta dù to lớn đến đâu cũng được Chúa tha hết thảy. Vậy sự xúc phạm của người lân cận là nhu cầu cần thiết để chúng ta có cơ hội mà đươc hưởng ơn tha thứ của Thiên Chúa, mà nếu chúng ta đã trang trải hết các lỗi lầm thiếu sót thì việc tha thứ cho người anh em sẽ trở thành CÔNG PHÚC lớn lao.

               Cho nên Chúa Giê-su dạy: "Thầy bảo các con: đừng chống lại với kẻ hung ác: trái lại, nếu ai vả má bên phải của con, thì hãy đưa má bên kia cho nó nữa. Và ai muốn kiện để đoạt áo trong của con, thì hãy trao cho nó cả áo choàng nữa. Và ai bắt con đi một dặm, thì con hãy đi với nó hai dặm. Ai xin, thì hãy cho. Ai muốn vay mượn, thì con đừng khước từ." Và "Các con hãy yêu thương thù địch các con, hãy làm lành cho những kẻ ghét các con, và cầu nguyện cho những kẻ bắt bớ và vu khống các con, để các con nên con cái Cha các con trên trời, là Đấng làm cho mặt trời mọc lên trên người lành cũng như kẻ dữ, và cho mưa trên người công chính cũng như kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những kẻ yêu thương các con, thì có công gì? Nào những người thu thuế không làm như vậy ư? Và nếu các con chỉ chào hỏi anh em các con mà thôi, thì các con có làm gì hơn? Nào dân ngoại không làm như vậy sao? Vậy các con hãy nên trọn lành như Cha các con trên trời là Đấng trọn lành."

                 Vậy THA ĐỂ ĐƯƠC THA là phương thức, là bí quyết hữu hiệu nhất để tháo gỡ khỏi định luật "Trả hết đồng xu cuối cùng". Cho nên khi gặp những trái ý bất bình, những sự xỉ nhục xúc phạm, những thiệt thòi bất công...  Thay vì khó chịu giận dữ hay tìm cách trả đũa, chúng ta phải chụp ngay lấy cơ hội quý giá ấy mà tha ngay, tha hết, tha vô điều kiện, để đươc Chúa tha thứ hết thảy tội lỗi của mình. Mà ai đó may phúc không vướng mắc nhiều tội lỗi, thì sự nhường nhịn, chịu đựng, yêu thương tha thứ những lỗi phạm của người khác, sẽ trở thành CÔNG PHÚC vô cùng lớn lao trước mặt Chúa.

                        4-CẦU NGUYỆN.

                  Tha tội cho cho kẻ khác thì Thiên Chúa sẽ tha tội cho chúng ta, đó là cách tốt nhất để trang trải những lầm lỡ thiếu sót của chúng ta ở đời này, nhưng thường thì không mấy ai chịu tha để được tha, mà có tha thì chỉ tha cho những người tỏ ra dễ thương; những người cúi đầu nhận lỗi với mình. Hai là viêc tha thứ phải được rèn luyện hàng ngày từ thấp đến cao, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn, như việc rèn luyện các nhân đức, chứ không phải cứ muốn tha lỗi cho người ta là tha ngay được, thậm chí có những khi vì chấp nhặt, trả đũa những lỗi phạm của người khác, mà còn sinh thêm tội. Ba là, nhiều người có tiền của, địa vị quyền thế, được bao vây che chở bởi những người thân tín; những người tôn kính trọng vọng họ, thì mấy ai dám làm mất lòng, mấy ai dám xúc phạm đến họ, để họ có cơ hội tha thứ để được Chúa thứ tha. Cho nên CẦU NGUYệN, với một số người lại là cách tốt nhất để tháo gỡ định luật "Trả hết đồng xu cuối cùng".

         Cách cầu nguyện của Giáo Hội là dùng những nghi thức, những lời chúc tụng ngợi khen cảm tạ Chúa, những suy niệm tưởng lòng về Chúa, những hy sinh hãm dẹp xác thịt, sự ăn năn thống hối chừa cải tội lỗi, sự đóng góp thời giờ, sức lực, tiền của, làm phúc, chia sè... Làm lễ vật dâng lên Chúa để xin ơn cứu giúp độ trì, nhờ công nghiệp Chúa Giê-su Ky-tô, công nghiêp Đức Mẹ Maria, công nghiệp các thánh cùng các kẻ lành. Và Chúa Giê-su đã phán hứa: Mt 7, 7: "Các con cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho" và Người còn long trọng lập lại để xác định ngay sau đó: "Vì hễ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho." Chúng ta thấy đó rõ ràng là lời hứa của Chúa Giê-su Ky-tô là Thiên Chúa toàn năng có thể thực hien mọi sự, vậy mà rất nhiều điều chúng ta xin Chúa, rõ ràng là điều tốt lành và thậm chí tha thiết nài xin kèm với quà, với lễ, mà không được Chúa ban cho. Lại có những kẻ chẳng bao giờ thèm xin mà họ lại được nhiều , được dư thừa đầy dãy hơn chúng ta là những đứa con hằng trông cậy và từng giây từng phút kêu xin Người. Nhưng hãy nghe cho rõ Chúa Giê-su nói tiếp: Mt 7, 9-10: "Có người nào trong các con, khi con mình xin cái bánh lại cho nó hòn đá, hoặc nó xin con cá lại cho nó con rắn. Vậy nếu các con vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con mình những của tốt lành, phương chi Cha các con Đấng ngự trên trời lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao."

                Có nghĩa rằng: Thiên Chúa là Cha nhân lành, luôn luôn lo toan cho chúng ta cả linh hồn lẫn thể xác, Người biết trước những thứ chúng ta kêu xin, điều nào lợi điều nào hại. Với sự hiểu biết đơn giản, có khi chúng ta tưởng những điều chúng ta xin là tốt lành chính đáng, nhưng nhìn xa thấy rộng, Chúa biết điều nào chúng ta xin sẽ dẫn đến cái xấu như "con rắn" như "bọ cạp". Và chúng ta thấy rõ hơn trong câu: Lc, 11, 13: "Vậy nếu các con vốn là kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình của tốt lành, phương chi Cha các con ở trên trời lại không ban THÁNH THẦN cho những kẻ kêu xin Người sao." Thánh Thần" ý nói là công đức cao trọng làm của cải vốn liếng cho Nước Trời, THÁNH THẦN là chính Thịt Máu Thiên Chúa nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Vậy tất cả những công lao chúng ta kêu cầu van xin Chúa, Người đều ứng nhận đúng như lời Chúa Giê-su Ky-tô đã phán hứa, môt phần Người dùng để nâng đỡ ủi an, là thỏa mãn phần nào những ước nguyện của chúng ta, một phần Người dùng để trang trải những lỗi lầm thiếu sót của chúng ta, phần còn lại Người dành làm công phúc vốn liếng cho chúng ta trên Nước Trời là nuôi linh hồn chúng ta bằng Thịt Máu Người: "Ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người."

         Vì thế, chưa kể chúng ta cầu nguyện để xin ơn tha thứ và xa tránh tội lỗi, bất cứ chúng ta nài xin Chúa ơn gì, Người cũng có thể dùng công lao kêu xin ấy mà cứu chữa chúng ta thoát khỏi hậu hoạn của định luật "Trả hết đồng xu cuối cùng" là cậy nhờ trích rút từ công nghiệp Chúa Giê-su Ky-tô, công nghiệp Đức Mẹ Maria, công nghiệp các thánh cùng các kẻ lành để trang trải nợ nần cho chúng ta.

                      5- CÁC NHÂN ĐỨC.

               Các nhân đức như Đức Tin, Đức Trông Cậy, Đức Kính Mến Chúa, Đức Yêu Người, Đức Đồng Trinh, Đức Vâng Lời, Đức Khiêm Nhường, Đức Khó Nghèo, Đức Trung Thực... Là những việc được Thiên Chúa chúc lành, ban đổ ơn mà sinh nhiều CÔNG PHÚC, công phúc đó để ngăn ngừa, xa tránh và đền bù tội lỗi chúng ta trước tiên, sau là tàng trữ vào kho báu đời đời:

                   Mt 5, 3-12: "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.
                                      "Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được đất hứa làm gia nghiệp.
                                      "Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.
                                      "Phúc thay ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa làm cho thỏa lòng.
                                      "Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương.
                                      "Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa.
                                      "Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa.
                                      "Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ.
                                      "Phúc cho các con vì Thầy mà bị người ta xỉ vả, bách hại và vu khống như đồ xấu xa. Các con hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho các con ở trên trời thật lớn lao."

                  Giữ gìn các nhân đức cũng là một trong những cách cầu nguyện, chẳng hạn người giữ lòng đồng trinh luôn luôn phải cậy trông kêu xin Chúa để có thể tránh xa những hình ảnh, lời nói, việc làm, ý tưởng, có tính khiêu gợi lòng ham hố dục vọng. Người giữ đức khó nghèo phải luôn hiến dâng Chúa những khao khát thèm muốn sa hoa, sang trọng. Người giữ đức khiêm nhường phải luôn cậy trông Chúa soi sáng dậy dỗ để nhận biết mình yếu đuối, hèn hạ, tội lỗi. Cho nên kẻ đi đàng nhân đức vừa chừa cải được thói hư tật xấu, xa tránh được tội lỗi, tạo được công phúc để đền bù những lỗi lầm thiếu sót mà tháo gỡ khỏi định luật "Trả hết đồng xu cuối cùng" và còn tích lũy được vốn liếng để giầu có trên Nước Trời.

                                                                                                                                                     
                            ĐỊNH LUẬT THỨ HAI: "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"
                  
                   Hoa đẹp thường không thơm, má hồng thường phận bạc, đời lúc lên voi lúc xuống chó, con người ta thường hay được cái này mất cái kia... Nhiều người ngẫm nghĩ cho là có luật "Bù trừ" . Thế nhưng sao nhiều người suốt đời đẹp đẽ sang trọng, giầu sang phú quý... Ngược lại nhiều người vừa xấu vừa nghèo, suốt đời xui xẻo vất vả lận đận... Cho nên thiên hạ đa số cho "Bù trừ" chỉ là câu nói châm chọc hoặc răn đời.
                   Người Đạo Chúa không mấy ai nói đến luật "Bù trừ", nhưng trong Phúc Âm Chúa Giê-su Ky-tô thì Luật BÙ TRỪ vô cùng chuẩn xác, hoàn chỉnh và rất quan trọng, đó là Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" hoặc "ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU", Chúa Giê-su không chỉ giảng dạy cặn kẽ mà Người còn thực hành rất nghiêm chỉnh.
                    Nhiều người cho rằng: theo Đạo mà giữ Mười Điều răn là đã quá đủ rồi. Nhưng hãy đọc Mc 10, 17-21: Khi Người vừa lên đường, thì có một người chạy lại, quỳ gối trước mặt Người mà hỏi: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giê-su trả lời: "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành. Chẳng có ai nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt, hãy thảo kính cha mẹ."  Người ấy thưa: "Lậy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thủa nhỏ." Bấy giờ Chúa Giê-su chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ còn thiếu một điều là ngươi hãy đi bán hết gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta."  
                      Tuân giữ Mười Giới Răn Chúa là đủ rồi, sao lại cần phải phân phát hết tiền của rồi mới được đi theo Chúa? Thưa vì có một Định Luật rất quan trọng: Mt 10, 5-10: Chúa Giê-su sai mười hai vị này đi và truyền rằng: "Các con đừng đi về phía đường các dân ngoại, và đừng vào thành người Sa-ma-ri-a. Tốt hơn , các con hãy đến cùng chiên lạc nhà Is-ra-el. Các con hãy đi rao giảng rằng: "Nước Trời đã đến gần". Hãy chữa những bệnh nhân, hãy làm cho kẻ chết sống lại, hãy làm cho những kẻ phong cùi được sạch và hãy trừ quỷ. Các con đã ĐƯỢC CHO KHÔNG, THÌ CŨNG CHO KHÔNG NHƯ VẬY. Các con chớ mang theo vàng, bạc, tiền nong trong đai lưng, chớ mang bị đi đường, chớ mang hai áo choàng, chớ mang giầy dép và gậy gộc: VÌ THỢ THÌ ĐÁNG ĐƯỢC NUÔI ĂN."    
                     Chúng ta hiểu lầm ý của câu: "Các con đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy" là các tông đồ nhận quyền năng và Giáo Huấn của Chúa thế nào thì cũng cho đi như vậy. Nhưng ý của câu đó là thuộc về phần rất khó hiểu của câu sau đó: Tại sao Chúa lại không cho các tông đồ mang vàng bạc, tiền nong, giầy dép, bị gậy và hai áo choàng?
                       Thưa vì công việc Chúa trao phó cho các tông đồ vô cùng khó khăn, cho nên Chúa mới dặn: Các con đừng đi về phía đường các dân ngoại, và đừng vào thành người Sa-ma-ri-a." Và rõ hơn về việc khó khăn đó như Lc 10, 3-4: "Các con hãy ra đi, này Thầy sai các con đi như chiên vào giữa bày sói. Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giầy dép, cũng đừng chào hỏi ai dọc đường..." Khó khăn vì người ta cậy mình là con cháu A-bra-ham, cậy họ có Luật Mô-sê vô cùng công minh nghiêm ngặt, không còn giáo lý nào trổi vượt hơn được. Cho nên các Tông Đồ phải được quyền năng Chúa trợ giúp thì các ngài rao giảng người ta mới tin theo, mới chữa được bệnh cùi, mới trừ được quỷ, mới có thể làm cho người chết sống lại... Mà phải có CÔNG PHÚC thì Chúa mới được phép trợ giúp. Thế mà các Tông Đồ lại tiền bạc rủng rỉnh, hành trang rềnh ràng, áo quần tươm tất, rồi cười nói chào hỏi, la cà nhà này nhà khác... Có nghĩa là các ông hưởng NHẬN vui thú sung sướng nhiều quá thì không sinh được chút CÔNG PHÚC nào để nhờ đó Chúa có thể trợ giúp mà hoàn tất công việc khó khăn Chúa trao, cho nên Chúa mới sai các Tông Đồ ra đi rao giảng trong sự nghèo nàn trắng tay như vậy, vì thế câu "Vì thợ thì đáng được nuôi ăn" có nghĩa là các Tông Đồ nghèo nàn như vậy mới tạo nên CÔNG PHÚC mà được Chúa BAN ƠN TRỢ GIÚP, tức là Chúa "cho ăn". Vậy thì "ĐƯỢC CHO KHÔNG THÌ CŨNG PHẢI CHO KHÔNG NHƯ VẬY" là điều bắt buộc,  là một ĐỊNH LUẬT. 
                      Có lẽ nhiều người chưa tin "ĐƯỢC CHO KHÔNG THÌ CŨNG PHẢI CHO KHÔNG NHƯ VẬY" là một Định Luật, thì hãy đọc Lc 12, 35-38: "Các con hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. Khi chủ về mà thấy những kẻ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật các con: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ. Các con hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông không để nó khoét vách nhà mình đâu. Các con cũng vậy, hãy sẵn sàng , vì chính giờ phút các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến." Bấy giờ ông Phê-rô hỏi: "Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người?" Chúa đáp: "Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ đã đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc? Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là có phúc cho anh ta. Thầy bảo thật các con, ông sẽ đặt anh ta coi sóc tất cả tài sản của mình. Nhưng nếu đầy tớ ấy nghĩ bụng: "Chủ ta còn lâu mới về", và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa, chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chịu chung số phận với những quân thất tín. Đầy tớ nào biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn kẻ nào không biết ý chủ mà làm những chuyện đáng phạt, thì bị đòn ít. HỄ AI ĐÃ ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU  và  AI ĐƯƠC GIAO PHÓ NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI HỎI NHIỀU HƠN"  
                       Phần trên của đoạn Phúc Âm này thì ai cũng hiểu rằng Chúa Giê-su căn dặn chúng ta phải sống tốt lành, dọn sẵn linh hồn để bất cứ lúc nào Chúa gọi, sau đó là đoạn thánh Phê-rô hỏi, Chúa nói dụ ngôn đó cho riêng các ông hay cho hết mọi người, thì Chúa lại kể thêm dụ ngôn nữa, ý nói bất cứ ai được giao phó nhiều, thì cũng chịu trách nhiệm nặng nề hơn, và cuối cùng Chúa nói: "HỄ AI ĐÃ ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ CŨNG BỊ ĐÒI NHIỀU" và  "AI ĐƯƠC GIAO PHÓ NHIỀU THÌ CŨNG BỊ ĐÒI HỎI NHIỀU HƠN" , hai câu này hợp với câu " ĐƯỢC CHO KHÔNG THÌ CŨNG PHẢI CHO KHÔNG NHƯ VẬY" thì có nghĩa là "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU".        
                    Thường chúng ta hiểu chữ "NHẬN" và chữ "ĐƯỢC CHO" là việc may lành Chúa ban cho mỗi người, và hiểu xa hơn là chúng ta nhận và được cho từ tha nhân. Và "CHO ĐI", "BỊ ĐÒI" là công phúc chúng ta dâng lên Chúa. Còn "GIAO PHÓ" chúng ta thường chỉ hiểu là Chúa trao cho một số người trong chúng ta nhiệm vụ dẫn dắt lãnh đạo, cho nên "BỊ ĐÒI HỎI" là các vị đó phải sống xứng đáng và lập công phúc nhiều hơn.
                      Nhưng "NHẬN", "ĐƯỢC CHO", "ĐƯỢC GIAO" và "CHO ĐI", "BỊ ĐÒI", "BỊ ĐÒI HỎI", có nghĩa cao xa, rộng lớn hơn nhiều nếu chúng ta đọc Mt 25, 14-30: "Như có một người kia sắp đi xa, liền gọi đày tớ đến mà giao phó của mình cho họ. Ông giao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tùy theo khả năng mỗi người. Đoạn ông ra đi. Người lãnh năm nén bạc ra đi và dùng số tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Cũng vậy, người lĩnh hai nén cũng làm lợi ra hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. Sau một thời gian lâu dài, ông chủ của các đầy tớ trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến mang theo năm nén bạc khác mà nói rằng: "Thưa ông, ông đã giao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác." Ông chủ bảo người ấy: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi." Người lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: "Thưa ông, ông đã giao cho tôi hai nén bạc, đây tôi đã làm lợi được hai nén khác." Ông chủ bảo người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi." Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: "Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát, nên tôi khiếp sợ đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất, đây của ông xin trả lại cho ông."  Ông chủ trả lời người ấy rằng: "Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra ngươi phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ có dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng."
                   Chúng ta thấy người được giao năm nén làm lợi thêm được năm nén, đã được ông chủ khen ngợi, được giao phó chức vụ mới và được vào hưởng sự vui mừng. Người được giao hai nén, chỉ làm lợi được hai nén mà cũng được ông chủ khen ngợi, được giao phó chức vụ mới và được vào hưởng sự vui mừng giống hệt như người làm lợi được năm nén.  Vậy nếu người được giao một nén chỉ cần làm lợi được một nén thôi, thì cũng sẽ được ông chủ khen ngợi, cũng sẽ được giao chức vụ mới và cũng được cho vào hưởng sự vui mừng cùng ông chủ như người làm lợi được năm nén và người làm lợi được  hai nén, nhưng người được giao một nén đã không làm lợi được xu nào nên bị quở phạt và đuổi ra ngoài.                            
                       Hãy đọc và suy xét cho thật kỹ, chúng ta mới có thể nhận ra đây là dụ ngôn Chúa tiết lộ cho chúng ta Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU".  Ai cũng hiểu : Ông chủ trở về gọi các đầy tớ lại tính toán sổ sách, là giờ lâm chung chúng ta đến trước tòa Chúa, Người tính toán công phúc của chúng ta, tùy từng người được Chúa giao nhiều hay ít, nhưng không mấy ai suy rõ xem Chúa giao phó cho chúng ta cái gì?  Không ít người tưởng Chúa giao những nén đó là tiền bạc.  Nhưng phải hiểu những nén bạc Chúa giao cho mỗi người là tất cả mọi sự: Tuổi thọ, sức khỏe, thông minh, tài trí, lanh lợi, duyên dáng, quý phái, xinh đẹp, cao ráo, trắng trẻo, chồng sang, vợ đẹp, con khôn, cháu ngoan, quyền cao chức trọng, tiền bạc của cải, nhà cao cửa rộng, xiêm y áo mão, lụa là gấm vóc, ăn ngon mặc đẹp...
                         Vậy "NHẬN", "ĐƯỢC CHO" và "ĐƯỢC GIAO" là bao gồm tất cả những thứ tạo nên hân hoan, sung sướng, hạnh phúc, thoải mái, mãn nguyện vật chất lẫn tinh thần của từng giây từng phút trong suốt cuộc đời, kể cả những ơn Chúa ban cho chúng ta về phần linh hồn.   Ngược lại "CHO ĐI", "BỊ ĐÒI" và "BỊ ĐÒI HỎI" thường chỉ được hiểu là việc đạo nghĩa, Kinh Lễ, làm phúc...  Nhưng hãy đọc Lc 16, 19-30: "Có một người nhà giầu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-za-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cửa nhà ông nhà giầu, thèm được những thứ trên bàn ăn của ông rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chóc anh ta. Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông A-bra-ham. Ông nhà giầu cũng chết, và người ta đem chôn. Dưới âm phủ, đang chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên thấy tổ phụ A-bra-ham ở tận đàng xa, và thấy La-za-rô trong lòng tổ phụ. Bấy giờ ông ta kêu lên: "Lậy tổ phụ A-bra-ham, xin thương xót con; và sai La-za-rô nhúng tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát, vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm." Ông A-bra-ham đáp: "Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi, còn La-za-rô suốt đời chịu những bất hạnh. Bây giờ La-za-rô được an ủi ở đây, còn con thì phải chịu khốn khổ."
                    Không cần đọc kỹ , chúng ta đã thấy rõ dụ ngôn này cũng tiết lộ rất rõ Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" : Chúng ta thấy Chúa Giê-su không nói La-za-rô đạo đức thánh thiện, mà chỉ kể La-za-rô suốt đời đau khổ nhục nhã, một cuộc đời không hề có một may mắn nào, một cuộc đời "NHẬN" chẳng bao nhiêu mà toàn đói khổ bệnh tật chồng chất.  Với Chúa, đó là CÔNG PHÚC lớn lao, là "CHO ĐI" rất nhiều nên La-za-rô được hưởng nguồn an ủi vô tận, được phần thưởng vô cùng cao trọng trên trời.  Còn ông phú hộ, Chúa không nói ông ác độc tội lỗi, mà chỉ kể ông suốt đời hưởng lụa là gấm vóc, chè chén say sưa, nghĩa là ông ta "NHẬN" rất nhiều mà chẳng bao giờ "CHO ĐI" nên sau khi chết, ông ta phải đền bù: "Con đã nhận phần thưởng của con rồi."
                      Vậy "CHO ĐI", "BỊ ĐÒI" và "BỊ ĐÒI HỎI" là xấu xí, thấp kém, xui xẻo, thiệt thòi, mất mát, đau khổ nhục nhã, đói khổ, bệnh tật, tật nguyên, lầm than vất vả... Và tất cả những việc đạo đức tốt lành, những hy sinh công đức, mến Chúa, yêu người...                            
                     Người đời cũng có chút khái niệm về luật "Bù trừ" nhưng chỉ tính chuyện xảy ra ở đời này, nên không mấy ai tin vì có người suốt đời may mắn giầu có, sung sướng hả hê. Lại có người suốt đời xui xẻo, nghèo khổ, khốn nạn. Nhưng với Chúa Ky-tô thì đây là LUẬT PHÚC TỘI BÙ TRỪ, liên quan chặt chẽ với đời sau. Đời này hễ ai giầu có, sang trọng, may mắn, tài giỏi, sung sướng, nhàn hạ... Đều được thiên hạ trầm trồ là CÓ PHÚC, nhưng với Chúa Giê-su thì đó là vô phúc, vì "Đã nhận phần phúc rồi", vì "Sẽ phải khóc", "Sẽ phải khốn khổ". Và đời hễ ai nghèo hèn, xấu xí, kém cỏi, tai này nạn no... Đều bị quy là VÔ PHÚC, nhưng đối với Chúa Giê-su Ky-tô, đó mới chính là có phúc: "Các con hãy vui mừng hớn hở vì phần thưởng dành cho các con ở trên trời thật lớn lao."  
                     Vì Giáo Lý Chúa Giê-su Ky-tô là CON ĐƯỜNG mở ra cho đời sau vĩnh cửu bất tận, sự gì gom góp tích lũy cho đời sau mới là có phúc. Những vinh quang sung sướng thuộc về đời này và những vinh quang sung sướng tích lũy cho đời sau là HAI VẾ ÂM DƯƠNG ĐỐI NGHỊCH, mất vế bên này được vế bên kia, thêm vế bên này bớt vế bên kia, đau khổ bên này sung sướng bên kia, giàu có bên này nghèo khó bên kia, vế này được một vế kia mất một, vế này bớt mười vế kia thêm mười, như Chúa Giê-su đã nói với người giầu có kia: "Hãy về bán hết những gì ngươi có mà phân phát cho người nghèo, và ngươi sẽ có một kho tàng trên trời..."
                     Hãy xem đoạn Tin Mừng diễn đạt Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU":
                Lc 6, 20-28: "Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo khó, vì Nước Thiên Chúa là của các ngươi.
                                      "Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, vì các ngươi sẽ được no đầy.
                                      "Phúc cho các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc, vì các ngươi sẽ được vui cười.
                                      "Phúc cho các ngươi nếu vì Con Người mà người ta thù ghét, trục xuất và phỉ báng các ngươi, và loại trừ tên các ngươi như kẻ bất lương. Ngày ấy các ngươi hãy hân hoan và reo mừng, vì như thế, phần thưởng của các ngươi sẽ bội hậu ở trên trời. Chính cha ông họ cũng đã đối xử với các tiên tri như thế.
                                      "Nhưng khốn cho các ngươi là kẻ giầu có, vì các ngươi hiện đã được phần an ủi rồi
.                                     "Khốn cho các ngươi là kẻ được no nê đầy đủ, vì các ngươi sẽ phải đói khát.
                                      "Khốn cho các ngươi là kẻ hiện đang vui cười vì các ngươi sẽ u sầu khóc lóc.
                                      "Khốn cho các ngươi khi mọi người đều ca tụng các ngươi, vì chính cha ông họ đã từng đối xử như vậy với các tiên tri giả."  
                           Nếu biết "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" là một Đinh Luật không thể mảy may xê dịch thay đổi, áp dụng cho mọi người trong mọi sự mọi việc, từng giây từng phút suốt cả cuộc đời, thì chúng ta rất dễ tiến bước trên đường thiện hảo, rất nhiều cơ hội lập công để trở nên "giầu có" trên Nước Trời. Những kẻ bóc lột, tước đoạt, làm khốn, bách hại chúng ta, đều coi như những kẻ làm công làm ơn, cho nên Chúa Giê-su mới dạy: Lc 6, 37-38: "Thầy nói với các con là những kẻ đang nghe Thầy đây: hãy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét các con, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa các con và cầu nguyện cho kẻ vu khống các con. Ai vả má bên này, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của con thì đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin thì hãy cho, ai lấy cái gì của con thì đừng đòi lại."  
                         Đời nhiều người trách trời quá bất công, vì có nhiều người sinh ra là đã xinh đẹp mặn mà, thông minh lanh lợi, giầu có sang trọng quá. Lại có người xấu xí thấp hèn, nghèo khó xui xẻo suốt một đời. Nhưng nếu nghĩ được rằng cuộc đời dù có sống ngoài trăm năm cũng chỉ là thoáng giây so với đời sau vô cùng vô tận, mà với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"  nối kết đời này với đời sau, thì quả là Thiên Chúa công bằng vô cùng, vì nhìn đời mà so sánh tỷ lệ chênh lệch, ta thấy có người NHẬN hàng ngàn, hàng vạn "nén", lại có người chỉ nhận có phân nửa, một phần tư, một phần mười "nén"... Mà khi bước vào cõi đời đời, những kẻ nhận hàng ngàn hàng vạn "nén" kia, lấy gì  mà trả cho đủ số nhận to lớn ấy?  Còn những người chỉ nhận một phần tư, một phần mười "nén" là những người xấu xí nghèo hèn, thấp kém, xui xẻo, khốn khổ, chỉ phải "cho đi" cái số "nhận" ít ỏi đó, rồi còn lại phần công phúc suốt đời tạo được bởi những thua thiệt thấp kém, trở thành CÔNG PHÚC to lớn biết chừng nào trên Nước Trời.  Vậy những ai thấp hèn kém cỏi, xấu xí thua thiệt, hãy mừng rỡ hân hoan, và ngay bây giờ hãy cảm tạ đội ơn Chúa. Còn những ai tài trí khôn ngoan, duyên dáng xinh đẹp, quyền quý cao trọng...  Thì chớ có khinh dể những người xấu xí nghèo hèn, và hãy sống như không có gì, đừng khoe mẽ phô trương kẻo phải trả đắt hơn, và phải ra sức làm lành lánh dữ, lập nhiều công phúc để bù đắp những thứ hơn người đó. Hãy nhớ rằng sự cầu nguyện như Thánh Lễ, Chầu Thánh Thể, Kinh Mân Côi, ăn chay hãm mình, làm phúc , chia sẻ...  Trước hết là xin cho chúng ta được xa lánh, từ bỏ những tham lam xác thịt, và quan trọng nữa là cậy nhờ công nghiệp Chúa Giê-su Ky-tô, công nghiệp Đức Mẹ cùng các thánh để bù đắp những sung túc dư giả từng ngày từng giờ suốt cuộc đời chúng ta, vì công nghiêp của Chúa Giê-su, công nghiệp Đức Mẹ và các thánh được tạo lập bởi đau khổ nhục nhã, nghèo hèn, khó nhọc, vất vả... Theo đúng định luật của Thiên Chúa áp dụng cho nhân loại trên trần thế.                                    
                     Tra cứu thật kỹ, chúng ta sẽ thấy nhiều câu nhiều đoạn trong Phúc Âm Chúa Giê-su Ky-tô liên quan đên Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU")
                     1-Mc 12, 41-44: Chúa Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giầu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà góa nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma. Chúa Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: "Thầy bảo thật các con: bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình.": Câu chuyện thật về hai đồng xu của bà góa nghèo này là bằng chứng cụ thể về Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") trong Giáo Lý Chúa Ky-tô: Những người giầu tiền lắm của hưởng NHẬN rất nhiều nhưng CHO ĐI số tiền dư bạc thừa, còn bà góa hưởng NHẬN rất ít nên CHO ĐI dù chỉ hai xu mà đã được Chúa khen là NHẤT, vì bà HAO HIỆP RỘNG RÃI đến nỗi dâng cúng tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình, bà NHẬN ÍT mà CHO NHIỀU, còn mấy người giầu kia thì NHẬN NHIỀU mà CHO ĐI chẳng bao nhiêu.
                      2-Mc 10, 22-27: Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì tỏ mặt u sầu và buồn bã bỏ đi, vì anh ta có nhiều tài sản. Lúc đó Chúa Giê-su nhìn chung quanh và bảo các môn đệ rằng: "Những người giầu có vào Nước Thiên Chúa khó biết bao." Các môn đệ kinh ngạc về những lời đó. Nhưng Chúa Giê-su lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào Nước Thiên Chúa biết bao. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có vào Nước Thiên Chúa." Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau: "Như vậy thì ai có thể được cứu độ?"  Chúa Giê-su nhìn thẳng vào các ông mà nói: "Đối với loài người điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải như vậy, vì Thiên Chúa làm được mọi sự."
                         Nếu không biết Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU"), chúng ta cứ ngỡ Chúa Giê-su nói cách khoa trương để răn đời chứ làm gì có chuyện con lạc đà chui qua lỗ kim mà dễ hơn người giầu có vào Nước Thiên Chúa, vì Chúa chỉ nói người giầu có, chứ Người không nói người giầu tội lỗi, bởi rất nhiều người có tiền của là do ông bà để lại, hoặc có tài năng, hoặc do làm ăn lương thiện hay có cơ may nào đó... Nhưng chỉ vì người giầu có NHẬN quá nhiều sung sướng thoải mái do tiền của mang lại, nên không còn thời giờ, không còn cơ hội mà CHO ĐI  bằng những đau khổ, vất vả, mất mát, thiệt thòi... Chẳng hạn ai đó, một cuộc vui có thể đổi một gia tài của một người bình thường, một ngày hưởng thụ của họ bằng sự may mắn suốt đời của một người nghèo, mà lúc nào ông ta cũng nhận những bẩm bái, ngợi khen, cảm tạ... Cho đến ngày phải tính toán mọi sự theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ DÒI NHIỀU"). Vậy thì Chúa Giê-su nói rất thật, không hề khoa trương để dọa.            
                       Điều đáng chú ý là khi Chúa nói "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn khó hơn người giầu vào Nước Thiên Chúa" làm các Tông Đồ kinh hãi, thì Chúa Giê-su lại nói thêm một câu rất khó hiểu: "Đối với loài người điều đó không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải như vậy, vì Thiên Chúa làm được mọi sự."
                      Nhiều người tưởng nói như thế là Chúa không chấp tội: Người đầy lòng xót thương và ra tay cứu  vớt... Nhưng giầu có không phải là tội lỗi, và với lòng xót thương của Chúa thì tội đến đâu cũng được tha và ai cũng được cứu rỗi, mà Thiên Chúa cũng không phải sai Con Một Người xuống thế và phải chết đau khổ nhục nhã như vậy. Nhưng Thiên Chúa thống trị trên trời, dưới đất cùng cả hỏa ngục, cho nên Người phải tạo dựng và duy trì thật nghiêm chỉnh các định luật, tất cả mọi việc từ rất nhỏ đến lớn lao, đều phải răm rắp trong định luật của Người. Vì thế Thiên Chúa "có thể" làm phải đúng theo định luật của Người: Những người kính mến và tuân giữ luật Chúa thì thường được Người gìn giữ để khỏi trở nên giầu có, còn những người có chút tiền của mà vẫn có lòng kính sợ Chúa, siêng năng cầu nguyện, làm phúc, chia sẻ... Thì thường được Chúa ban cho những khổ đau cách này cách khác mà đền bù vào những sung túc dư giả đó. Đây là cách can thiệp của Chúa mà hoàn toàn phù hợp đúng với định luật của Người, cho nên rất dễ hiểu câu Chúa phán: "Ngày nào có nỗi khốn khó của ngày đó.": Không phải câu này chỉ để khuyên chúng ta hãy vâng chịu mọi gian nan thử thách, mà còn là đặc ân Chúa ban cho những ai được Chúa yêu mến cách riêng là ngày nào cũng được Chúa ban những món quà khó khăn đau khổ để "CHO ĐI" mà đền bù những thứ đã "NHẬN" thay vì để phải trả dồn một lúc mà không kham nổi, hoặc phải đợi đến trước "Cửa công" thì không lấy gì mà chi trả cho nổi. Nên ở đời nhiều người khá giả một chút lại gặp những nỗi đau đớn khốn khổ dày vò tâm can không sao thoát khỏi, mà có người ao ước đổi tất cả của cải để được sự bình an êm ấm của một người nghèo khó nào đó. Vì thế "Má hồng phận bạc" , "Chữ tài liền với chữ tai một vần" thường dễ xảy ra trên cõi đời, nhưng đây chính là ơn trời mà chỉ ai có lòng tốt mới được.
                        3- Tiếp theo đoạn Phúc Âm trên:  Mc 10, 28-30: Ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: "Phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy."  Chúa Giê-su trả lời rằng: "Thầy bảo thật các con, chẳng có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng đất vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng đất cùng với SỰ BẮT BỚ, và đời sau được sự sống vĩnh cửu." 
                      Thoạt nhìn đoạn Phúc Âm này chúng ta thấy ngịch lý, không thực, vì từ bỏ mọi sự ở đời này để được hưởng phước đời sau thì còn có lý, chứ có ai từ bỏ mọi sự mà được gấp trăm ở đời này đâu? Và dù bị gấp trăm mà bị bắt bớ thì thà đừng có còn hơn.                      
                      Nhưng với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" nên Chúa không muốn sung sướng hạnh phúc ở đời này mà thiệt thòi cho cơ nghiệp của chúng ta ở trên trời. Nên tất cả những ai càng rắp tâm theo Chúa, càng được Chúa yêu thì càng nghèo càng khổ, càng mất anh em, cha mẹ, con cái, ruộng đất, vì Chúa đã từng nghèo khổ suốt một đời, rồi kết thúc với cái chết vô cùng nhục nhã đau thương, cô lẻ. Các thánh cũng là những người "Đến từ những đau khổ lớn lao". Nhiều người hô hào theo Chúa để được vinh hoa phú quý ở đời này thì hãy cẩn thận xem xét kẻo lầm người. Quyền chức, bổng lộc, ung dung nhàn hạ... Không phải là dấu của lòng thương xót Chúa. Nhưng ý Chúa ở đoạn trên là tất cả những ao ước khát khao ở đời như tình, tiền, công danh, địa vị, cái quý cái hiếm... Càng mong ước tìm kiếm thì càng thiếu càng hụt, càng có lại càng muốn có nhiều hơn. Ngược lại càng từ bỏ của cải tiền bạc chúng ta càng thấy dư giả thừa thãi,  càng xa lánh công danh quyền chức chúng ta càng thấy ung dung nhàn hạ, càng không màng đến tình ái xác thịt chúng ta càng thoải mái dễ chịu... Bỏ tất cả mọi sự vì Chúa mà được gấp trăm ở đời này là theo ý đó (Chữ nghĩa của Chúa có sợ không?) Còn "Sự bắt bớ", "Sự ngược đãi", đau khổ nhục nhã, khó nhọc vất vả, lao đao lận đận mới là con đường Chúa muốn chúng ta đi, để tạo CÔNG PHÚC cơ nghiệp theo đúng các định luật của Người mà được hưởng hạnh phúc vĩnh hằng trong Nước Chúa.    
                         4- Lc 14, 7-11 : Người nhận thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi, nên nói với họ dụ ngôn này: "Khi ngươi được mời đi ăn cưới, thì đừng ngồi vào cỗ nhất, kẻo lỡ có nhân vật nào quan trọng hơn ngươi cũng được mời, và rồi người đã mời cả ngươi lẫn nhân vật kia phải đến nói với ngươi rằng:  "Xin ông nhường chỗ cho vị này." Bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ mà ngồi xuống chỗ cuối. Trái lại, khi ngươi được mời, thì hãy ngồi vào chỗ cuối, để cho người mời ngươi phải đến nói: "Xin ông bạn lên trên cho." Thế là ngươi sẽ được vinh dự trước người đồng bàn. VÌ PHÀM AI TÔN MÌNH LÊN SẼ BỊ HẠ XUỐNG; CÒN AI HẠ MÌNH XUỐNG SẼ ĐƯỢC TÔN LÊN."
                       Có thể chúng ta hiểu nghĩa đơn giản của dụ ngôn này là Chúa chỉ trích những người hay len lỏi trèo leo để được thiên hạ coi trọng và dạy chúng ta sống khiêm nhường tự hạ. Nhưng dụ ngôn sau đây cũng có cùng câu kết giống hệt như vậy: Lc 18, 9-14: Chúa Giê-su còn kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê kẻ khác: "Có hai người lên Đền Thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. Người Pha-ri-sêu đứng riêng cầu nguyện rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa vì con không như bao kẻ khác: tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con." Còn người thu thuế thì đứng đàng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi." Ta nói cho các ngươi biết: người này khi trở xuống mà về nhà thì đã được công chính rồi; còn người kia thì không. VÌ PHÀM AI TÔN MÌNH LÊN SẼ BỊ HẠ XUỐNG; CÒN AI HẠ MÌNH XUỐNG SẼ ĐƯỢC TÔN LÊN."  
                           Lại có đoạn khác cũng có câu kết này: Mt 23, 1-12:  Bấy giờ Chúa Giê-su phán cùng đám đông và các môn đệ rằng:  "Các kinh sư và những người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa Mô-sê mà giảng dạy. Vậy những gì họ nói thì các ngươi hãy làm, hãy giữ, nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ lại không đụng ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được chào hỏi ở những nơi công cộng, và được thiên hạ gọi là Ráp-bi. Phần các ngươi thì đừng để ai gọi mình là Ráp-bi, vì các ngươi chỉ có một Thầy; còn tất cả đều là anh em với nhau. Các ngươi đừng gọi ai dưới đất là cha, vì các ngươi chỉ có một Cha, là Cha trên trời. Các ngươi cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì các ngươi chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ky-tô. Trong các ngươi, người làm lớn hơn cả, phải là người phục vụ anh em. AI TÔN MÌNH LÊN SẼ BỊ HẠ XUỐNG; AI HẠ MÌNH XUỐNG SẼ ĐƯỢC TÔN LÊN."  
                         Đọc cả ba đoạn Phúc Âm trên chúng ta mới hiểu ý chính và sâu xa của "TÔN MÌNH LÊN" là tìm an nhàn hạnh phúc, sung sướng khoái lạc, giầu sang phú quý, quyền cao chức trọng ở đời này, là NHẬN quá nhiều nên không còn thời gian, không còn cơ hội mà CHO ĐI, nên thiệt thòi phần phúc đời sau, đó là "BỊ HẠ XUÔNG".
                         Ngược lại, "HẠ MÌNH XUỐNG" là vâng lời chịu lụy, khiêm hạ, thua thiệt, khó nghèo, hy sinh chia sẻ, mến Chúa, yêu người... Là CHO ĐI để tạo CÔNG PHÚC cho sự sống đời sau, là được "NÂNG LÊN".  
                       5- Ga 12, 24-25: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: "Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. AI YÊU SỰ SỐNG MÌNH THÌ SẼ MẤT, AI GHÉT SỰ SỐNG MÌNH Ở ĐỜI NÀY, THÌ SẼ GIỮ ĐƯỢC NÓ CHO SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI."    
                      Và Mc  8, 34-37: Rồi Chúa Giê-su tụ họp đám đông các môn đệ lại mà phán: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo Ta. Bởi vì AI MUỐN CỨU MẠNG SỐNG MÌNH, THÌ SẼ MẤT. CÒN AI CHỊU MẤT MẠNG SỐNG MÌNH VÌ TA VÀ VÌ PHÚC ÂM, THÌ SẼ CỨU ĐƯỢC MẠNG SỐNG MÌNH. Bởi lẽ được lời lãi cả thế gian mà mất mạng sống mình thì được ích gì cho người ta? Và người ta lấy gì mà đánh đổi mạng sống mình?"  
                       Nhờ biết Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" chúng ta mới hiểu rõ nghĩa chính của "YÊU MẠNG SỐNG" và "CỨU MẠNG SỐNG" là thích giầu sang phú quý, quyền cao chức trọng, ăn trên ngồi trốc, tận hưởng sự đời.  Ngược lại, "GHÉT SỰ SỐNG" và "CHỊU MẤT MẠNG SỐNG" là khiêm hạ, nghèo khó, không tham quyền cố vị, cao sang bổng lộc... Cho nên hãy xét lại lối sống mỗi người, vì mua sắm, chưng diện, vui chơi, không lỗi luật Chúa, nên có điều kiện là chúng ta bày biện, khoe khoang, tận hưởng tối đa. Nhưng tất cả những thứ đó đều thiệt thòi cho nguồn CÔNG PHÚC của cuộc sống Nước Trời, mà chúng ta phải một đổi một mới đáng tiếc!            
                     6- Mt 7, 13-14: "Hãy qua cửu hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người đi lại qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy."
                    "ĐƯỜNG RỘNG RÃI THÊNH THANG" không chỉ là là đường tội lỗi, mà là đường tìm kiếm giầu sang phú quý, ung dung nhàn hạ... Đường này dù không có gì xấu xa chăng nữa, nhưng theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì cũng dẫn đến diệt vong. Ngược lại, "CỬA HẸP ĐƯỜNG CHẬT" không chỉ là đường khuôn khổ đạo đức, mà còn là đường giản dị, nghèo khó, thanh bạch, khiêm nhường... Mà "Ít người tìm được lối ấy".  
                        7- Ga 6, 27: "Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ngươi, bởi chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu."                  
                       Câu này chúng ta thường hiểu nghĩa rộng rằng Chúa khuyên hãy ra sức sống đạo, cố gắng lập công phúc để được phần thưởng của Chúa. Nhưng theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ HÃY CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì sự lam lũ vất vả thể xác, dù chỉ làm để ăn thôi, cũng là CÔNG PHÚC trước mặt Chúa, để tích lũy cho vốn liếng Nước Trời. Cho nên "Là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ngươi, bởi chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu" còn có nghĩa Chúa Giê-su sẽ dùng CÔNG NGHIỆP cao cả của Người mà "CHO THÊM" gấp trăm lần công phúc lao nhọc vất vả của chúng ta.
                        8- Mt 11, 28-30: "Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái và gánh của Ta thì nhẹ nhàng."  
                    " Hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng"  cùng ý với "Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh" nghĩa là sự lao nhọc vất vả của chúng ta tạo nên CÔNG PHÚC để trở thành vốn liếng trên Nước Trời.  
                     "Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi" có cùng nghĩa với "Là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ngươi" là nhờ CÔNG PHÚC bởi sự lao nhọc vất vả của chúng ta mà Chúa Giê-su cho thêm gấp bội phần CÔNG NGHIỆP của Người.
                     "Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng." : Hãy xem lại cách chúng ta ăn uống, vui chơi, nói năng, mua sắm, chưng diện, làm đẹp, làm sang, làm giầu, cách chúng ta bon chen leo trèo... Chúng ta hãy xem gương Chúa Giê-su, Người có thể hóa nước thành rượu, hóa bánh cho hàng ngàn người ăn, thì Người dễ dàng tạo cuộc sống đế vương và thừa sức mua chuộc thế gian bằng tiền của, tài năng của những phép lạ tỏ tường vĩ đại gấp ngàn như thế, nhưng vì Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" nên Chúa không chỉ dậy chúng ta "Vào cổng hẹp",  "Vác thập giá", "Từ bỏ mọi sự"... Mà Người còn sống thật nghèo hèn khiêm hạ. Các tông đồ Chúa đi rao giảng Nước Trời mà Người không cho mang tiền nong, giầy dép, bị gậy... Thật là nghèo khổ hơn cả người ăn xin.
                       "Và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái, gánh của Ta thì nhẹ nhàng":  Càng tham lam vơ vét, tích trữ tiền của thì càng thấy thiếu càng muốn có nhiều thêm, càng ham muốn công danh chức tước càng muốn danh tiếng vẻ vang hơn, càng đam mê sắc dục càng ước ao thèm muốn. Ngược lại càng khinh rẻ tiền của càng thẩy đủ thấy thừa, càng xa tránh công danh càng thảnh thơi nhàn hạ, càng kìm hãm xác thịt càng thoải mái dễ chịu: đó là chúng ta đã tìm thấy sự bình an trong tâm hồn, mà lại tràn đầy CÔNG PHÚC. Cho nên Giáo Huấn của Chúa Giê-su mà Người gọi là "Ách" là "Gánh" cũng êm ái nhẹ nhàng bởi Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU").  
                       9- Mt 18, 7: "Khốn cho thế gian vì những gương xấu! ĐÃ HẲN CẦN PHẢI CÓ GƯƠNG XẤU, nhưng khốn cho kẻ nào gây ra gương xấu."  
                    Câu này chúng ta hiểu là Chúa quở trách những kẻ làm gương mù gương xấu, nhưng tại sao lại có câu: "Đã hẳn cần phải có gương xấu" ? -Vì Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" là nếu chúng ta được giữ gìn khỏi gương xấu thì chúng ta phải tạo rất nhiều công phúc để đền bù vào sự NHẬN lớn lao đó, cho nên thế gian càng nhiều gương xấu mà chúng ta vẫn đứng vững, vẫn trung thành với Chúa, vẫn thực thi Lời Chúa thì công phúc của chúng ta càng to lớn gấp bội,  càng rất dễ nên thánh.
                        10- Mc 6, 7-9: Người gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trừ quỷ. Người chỉ thị cho các ông không  được mang gì đi đường, CHỈ TRỪ CÂY GẬY, không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng, ĐƯỢC ĐI DÉP nhưng không được mặc hai áo."
                         Theo thánh Mát-thêu và thánh Luca thì đoạn Chúa sai các môn đệ đi rao giảng này, Người dặn các môn đệ không được mang theo hành trang kể cả giầy dép, gậy gộc, song ở đây thánh Mác-cô lại nói rõ là có thể mang gậy và mang dép, như vậy là tiền hậu bất nhất, trống đánh xuôi kèn thổi ngược?  
                          Không phải như vậy, mà chúng ta phải xác tín rằng: Phúc Âm Chúa Giê-su thì từng chấm từng phết đều là ý định của Người, cũng là ý định của Đức Chúa Cha, mà Đức ChúaThánh Thần phải thực hiện cho bằng được.
                          Cho nên đoạn Kinh Thánh trên tiết lộ rằng: Chúa muốn trên đường chúng ta đi rao giảng Lời Chúa thì phải nghèo hèn, khó khăn, cực khổ để tạo CÔNG PHÚC, thì Chúa mới có thể trợ giúp để thiên hạ tin, do đó đoạn Phúc Âm này cho chúng ta hiểu rằng chúng ta có thể cân nhắc định liệu: Trường hợp trên đường đi đến nơi giảng đạo mà lầy lội trơn ướt thì các môn đệ cũng cần phải có gậy để mà chống cho khỏi trượt ngã, hoặc đường đi đến nơi giảng đạo sỏi đá lởm chởm thì các môn đệ Chúa cũng phải đi dép để bảo vệ đôi chân... Và liên hệ đến ngày nay, các môn đệ Chúa hiếm có thể chân đất đi rao giảng, mà có khi phải dùng xe đạp, xe gắn máy hoặc xe hơi... Miễn là phải thật nghèo hèn, thật thiếu thốn cực khổ hơn mọi người khác, thì mới tạo nên CÔNG PHÚC mà có thể làm cho người mù thấy được, người què đi được, người chết sống lại, người phong hủi được sạch và rao giảng tới đâu người ta tin tới đó. Nhưng hãy nhìn các môn đệ Chúa ngày nay, Việt Nam ta thì các cha các thầy thường là thanh cảnh, lịch sự, sang trọng nhất làng, nhất giáo xứ.  Bên Mỹ này có cha sinh hoạt, ăn uống, giải trí còn thoải mái hơn cả giáo dân. Cho nên rất dễ hiểu các tông đồ Chúa ngày xưa làm được phép lạ, trừ được quỷ, cho kẻ què đi được, cho người chết sống lại được, mà ngày nay các tông đồ Chúa lại không làm được. Nhưng xưa với nay thì Định Luật "NHẬN BAO THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" vẫn  luôn luôn như vậy, không hề mảy may thay đổi, chỉ khác là các tông đồ Chúa ngày đó tuyệt đối giữ  đúng lời Chúa dặn là không mang các thứ phòng thân, trừ cần lắm mới mang dép, mang gậy, cho nên các ngài tạo được CÔNG PHÚC mà có thể trừ được quỷ, chữa lành mọi kẻ ốm đau bệnh tật và rao giảng đến đâu người ta tin theo Chúa tới đó... Thế thì các cha các thầy cứ thử từ bỏ hết mọi sự, sống thật nghèo khó, hy sinh thời giờ sức lực, ăn chay cầu nguyện, Thánh Lễ, Kinh Mân Côi, nguyện ngắm... Tất cả cho Chúa, tất cả vì Chúa, đừng lo cho bản thân mình, đừng lo cho danh tiếng của mình, đừng lo cho họ hàng anh em mình... Cách nào để tạo được thật nhiều CÔNG PHÚC, và nhờ đó Chúa mới có thể ban cho các cha, các thầy, các dì làm được những việc lạ lùng giống hệt các tông đồ xưa để nhờ đó mà con chiên của các cha, các thầy, các dì ngoan ngoãn đạo đức, giới trẻ trở lại chật nhà thờ, hàng loạt người nhận biết Chúa, tin theo Chúa, ca tụng ngợi khen danh Chúa. 
                       11- Mc 10, 42-44:  Chúa Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói: "Các con biết những người được coi là thủ lãnh các dân thì áp đặt lên họ quyền bá chủ, những người làm lớn thì bắt người ta phục quyền. Phần các con thì không phải thế. Trái lại, ai trong các con muốn làm lớn, thì người đó hãy tự làm đầy tớ các con. Và ai muốn làm thủ lãnh các con, người ấy hãy tự làm nô lệ cho mọi người."
                       Thích cai trị, thích quyền hành đến nỗi người ta tranh giành chém giết. Sợ làm nô lệ, sợ phải làm tôi tớ là chuyện thường tình ở đời. Nhưng với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO DI BẤY NHIÊU" thì vinh quang đời này và vinh quang thuộc đời sau là hai vế đối nghịch. Quyền hành, vinh dự, đúng ra phải có thấp hèn nhục nhã để bù lại, nếu không thì quyền hành vinh quang đó sẽ làm thiệt thòi phần CÔNG PHÚC thuộc Nước Trời. Ngược lại, những việc mọn hèn thấp kém, nô lệ, phục vụ hầu hạ... Lại là CÔNG PHÚC lớn lao trước mặt Chúa, mà Người ban thưởng chúng ta như cách hoán cải giữa hai vế âm dương: Mt 19, 30: "Nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu."
                      12- Mc 12, 38-40: Trong lúc giảng dạy, Chúa Giê-su nói rằng: "Các con phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng sính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi nơi công cộng. Họ ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà góa, lại còn làm bộ đọc kinh lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn."
                       Những điều các kinh sư ưa thích, chúng ta cũng rất thường hay mắc phải. Thế nhưng ăn ngon mặc đẹp, được vinh vẻ cao trọng là chữ NHẬN rất to theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU", mà bởi ưa thích nên các ông kinh sư luôn giữ thói quen đó mọi nơi mọi lúc, nên không còn nơi chốn thời giờ để CHO ĐI, giống như ông phú hộ trong dụ ngôn La-za-rô, vì thế Chúa mới nói: "Những người ấy sẽ bị kết án nặng hơn."
                        13- Mt 10, 34-36: "Các con chớ tưởng rằng Thầy đến để đem hòa bình cho thế gian: Thầy không đến để đem hòa bình, nhưng đem gươm giáo. Vì chưng Thầy đến để gây chia rẽ con trai với cha mình, nàng dâu với mẹ chồng mình. và thù địch của người ta lại chính là người nhà."
                        Cũng như Lc 12, 51-53: "Các con tưởng Thầy đến để đem hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho các con biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ. Vì từ nay năm người trong một nhà sẽ chia rẽ nhau, ba chống lại hai, hai chống lại ba. Họ chia rẽ nhau: cha chống lại con trai, con trai chống lại cha; mẹ chống lại con gái, con gái chống lại mẹ; mẹ chồng chống lại nàng dâu, nàng dâu chống lại mẹ chồng."
                        Chúng ta hiểu ý gần của đoạn Phúc Âm này là: Lời Chúa được rao giảng, không phải ai cũng răm rắp tuân theo, đâu phải ai cũng hiểu hoàn toàn một ý, nhưng người ta chỉ được Chúa soi sáng tùy công phúc của từng người thì họ mới hiểu, rồi lại tùy công phúc của từng người mà Chúa nâng đỡ thêm sức để họ gắng công thực hành. Còn những ai không có công phúc , không làm lành lánh dữ; không thực thi Lời Chúa, thì Chúa không thể trợ giúp để họ hiểu và thực hành, như Chúa đã phải dùng dụ ngôn để che mắt bịt tai họ. Cho nên Lời Chúa không tránh khỏi mâu thuẫn ngay tự đáy lòng mỗi người, cho đến cha con, anh chị em, giòng họ... Đọc tiếp những câu sau đó sẽ rõ: Mt 10, 37: "Kẻ nào yêu cha mẹ hơn Ta thì không xứng với Ta. Kẻ nào yêu con trai con gái hơn Ta thì không xứng với Ta. Kẻ nào không vác thập giá mình mà theo Ta thì không xứng với Ta."
                        Nhưng còn ý nữa là: Nếu Chúa ban cho chúng ta, vợ chồng, cha mẹ, con cái, anh chị em... Hoàn toàn hòa thuận thì chúng ta NHẬN quá nhiều, mà khó lấy gì để bù đắp và tạo dựng vốn liếng cho cơ nghiệp Nước Trời, như Mt 5, 46: "Vì nếu các con yêu thương kẻ yêu thương các con thì có công gì?" Cho nên Chúa không ban cho chúng ta bình an tuyệt đối, chẳng hạn khi chúng ta lấy vợ gả chồng, dù chúng ta tha thiết nài xin Chúa cho chúng ta người phối ngẫu hợp tính hợp tình, Chúa biết rõ mọi người và Người giúp chúng ta cách dễ dàng, nhưng chẳng có cặp vợ chồng nào được thuận hảo trăm phần trăm, rồi đàn con sinh ra đứa giống cha, đứa giống mẹ, gia đình mỗi người một tính một nết, thành thử cùng một mái nhà mà lại có nhóm có phe mà sinh ra những va chạm, mâu thuẫn, hiểu lầm, dằn vặt, giằng co... Nhưng những ai vì Chúa vì Phúc Âm mà ra sức sống thuận hòa êm ấm, nhờ khiêm nhượng, yêu thương, tha thứ, thì lại tạo CÔNG PHÚC to lớn gấp bội, mà có thể đền bù tội lỗi, theo Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG", có thể bù đắp cho những sung sướng, mãn nguyện, theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU", và phần CÔNG PHÚC còn lại sẽ để dành cho kho tàng thuộc Nước Trời. Mà nếu chúng ta bớt tội lỗi và không quá sung túc dư giả, sung sướng mãn nguyện, thì chúng ta rất dễ nên thánh bởi phần CÔNG PHÚC lớn lao của sự nhịn nhục thứ tha những vô lý bất công hằng ngày do người thân cận.
                          14- Mt 6, 1-6: "Các con hãy cẩn thận đừng phô trương công đức trước mặt người ta để thiên hạ trông thấy, bằng không các con sẽ mất CÔNG PHÚC nơi Cha các con, Đấng ngự trên trời. Vậy khi các con bố thí, thì đừng thổi loa báo trước, như bọn giả hình làm nơi hội đường và phố xá, để cho người ta ca tụng họ. Quả thật Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con, có bố thí thì làm sao đừng để tay trái biết việc tay phải làm, để việc bố thí được giữ kín và Cha con, Đấng thấu suốt mọi sự bí ẩn sẽ trả công cho con. Rồi khi các con cầu nguyện, thì cũng chớ làm như những kẻ giả hình: họ ưa đứng cầu nguyện giữa hội đường và các ngả đường để thiên hạ trông thấy. Quả thật Ta bảo các con rằng: Họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi cầu nguyện thì hãy vào phòng đóng cửa lại mà cầu xin với Cha con, Đấng ngự nơi bí ẩn, và Cha con Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, sẽ trả công cho con."
                           Cũng như Mt 6, 16-18: "Khi các con ăn chay, thì đừng làm như bọn giả hình thiểu não: họ làm cho mặt ủ dột, để có vẻ ăn chay trước mặt người ta. Quả thật, Ta bảo các con, họ đã được thưởng công rồi. Còn con khi ăn chay, hãy xức dầu thơm trên đầu và rửa mặt để thiên hạ không biết con ăn chay, nhưng chỉ tỏ ra cho Cha con Đấng ngự nơi bí ẩn, sẽ trả công cho con."    
                           Ăn chay, cầu nguyện, làm phúc, vừa có công với Chúa, vừa được vinh dự với mọi người có sao đâu?  Đi thờ đi Lễ, đóng góp, mà không ai biết đến thì ít người đi Lễ, ít người đóng góp, như vậy nhà thờ sẽ vắng, ngân sách nhà thờ sẽ thiếu hụt, người nghèo không ai giúp, trẻ mồ côi thiếu ăn... Sao Chúa lại dậy như vậy?  
                           Vì theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì không thể nào một trật mà được cả hai, mà được bên này phải mất bên kia:  ĐƯỢC sự kính nể trọng vọng ở đời này thì phải MẤT phần công phúc trước mặt Chúa, như Chúa nói: "Họ đã được trả công rồi" tức là công lao cầu nguyện, ăn chay, làm phúc, của mấy người giả hình đó đã được trả bằng sự nể trọng của thiên hạ rồi.
                          15- Mt 5, 13-16: "Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại?  Muối đó không còn xử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó. Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể nào che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó lên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy các việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời."
                          Là thân phận hèn mọn mà chúng ta được sánh là muối , là đèn, là ánh sáng, là thành phố trên núi, vì chúng ta NHẬN Giáo Huấn Chúa Giê-su Ky-tô, cho nên chúng ta phải làm mặn cho người, phải chiếu tỏa cho đời, phải sống để thiên hạ nhận biết Chúa Giê-su Chúa chúng ta là Chúa thật, và Giáo Lý Chúa Ky-tô là đường dẫn đến sự sống đời đời: Phải CHO ĐI cân xứng với những gì chúng ta đã NHẬN: Lc 12, 48: "Hễ ai đã ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn." Đó là Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU".
                          16- Mt 6 19-21: "Các con đừng tích lũy cho mình kho tàng dưới đất: là nơi ten sét mối mọt sẽ làm hư nát, và trộm cướp sẽ đào ngạch lấy mất, nhưng các con hãy tích cho mình kho tàng trên trời: là nơi không có ten sét mối mọt làm hư nát, và trộm cướp không đào ngạch lấy mất. Vì kho tàng các con ở đâu thì lòng các con ở đó."
                         Đoạn Phúc Âm này diễn đạt rất rõ sự âm dương đối nghịch giữa hai vế: Một bên là kho tàng thuộc Nước Trời, một bên là kho tàng thuộc thế gian: được vế này mất vế kia, vế này thêm vế kia bớt, giầu có bên này nghèo khó bên kia. Và "Vì kho tàng các con ở đâu thì lòng các con ở đó" là nếu chúng ta càng lo tìm kiếm tích lũy kho tàng dưới đất thì không còn thời giờ tâm sức để lập công phúc cho Nước Trời. Hai là chúng ta có cơ nghiệp vốn liếng trên trời thì ta sẽ về nơi đó. Ba là càng ra công gắng sức tích lũy vốn liếng cho Nước Trời thì tâm hồn chúng ta càng trở nên tốt lành trong sáng. Ngược lại, càng tìm kiếm vinh hoa phú quý, sung sướng khoái lạc ở đời này thì tâm hồn chúng ta càng xa lạc những điều lành thiện mà trở thành tham lam, độc ác, dữ tợn.      
                          17- Lc 16, 13: "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được."
                          Có tiền của mà vẫn có lòng kính mến Chúa, vẫn biết ơn và cậy trông Chúa thì có sao đâu?  Nhưng người có của NHẬN rất nhiều sung sướng thoải mái, an nhàn thảnh thơi, kính mến nể trọng, mà Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"  thì tuyệt đối được bên này phải mất bên kia:  Được những sung sướng vinh hoa bởi tiền của thì phải bù lại bằng phần công phúc dành cho Nước Trời. Hơn nữa người hưởng những sung sướng do tiền của mang lại, không còn cơ hội có khổ đau để bù lấp lại những sung sướng đó, cho nên Chúa khẳng định dứt khoát rằng: "Các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được."  
                       18- Ga 20, 24-29  Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma cũng gọi là Đi-đi-mô, không ở với các ông khi Chúa hiện đến. Các môn đệ khác nói với ông: "Chúng tôi đã được thấy Chúa."  Ông Tô-ma đáp: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ tay vào lỗ đinh và không đặt tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." Tám ngày sau, các môn đệ Chúa Giê-su có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Chúa Giê-su đến đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho các con."  Đoạn Người nói với Tô-ma:  "Hãy xỏ ngón tay vào đây, và hãy xem tay Thầy, hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng nhưng hãy tin."  Tô-ma thưa rằng: "Lạy Chúa tôi, lạy Thiên Chúa tôi."  Chúa Giê-su nói với ông:  "Tô-ma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con tin. Phúc cho những ai không thấy mà tin."
                         Ông Tô-ma có phúc vì đã tuyên xưng Chúa Giê-su Ky-tô là Thiên Chúa, có phúc được tận mắt nhìn thấy Chúa nhưng không được công phúc bởi tin Chúa sống lại khi chưa thấy Người. Chúa nói: "Phúc cho những ai không thấy mà tin" vì tin Chúa thì sinh CÔNG PHÚC rất lớn, như nhiều lần làm phép lạ cứu người, Chúa Giê-su cần người ta phải tin, tức là người được chữa phải có CÔNG PHÚC lớn, Chúa mới có thể chữa.  Thường thì chúng ta cứ ước ao được thấy Chúa, thấy Đức Mẹ cách tỏ tường. Nhưng theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì thấy Chúa, thấy Đức Mẹ là việc NHẬN rất lớn, mà e rằng chúng ta không đủ công phúc để chi trả cho ÂN HUỆ đó.  Hãy xem gương những người được Chúa hoặc Đức Mẹ tỏ mình cho họ cách rõ ràng, họ đều phải chịu gánh đau khổ nặng nề, dù họ là những người thánh thiện khác thường. Cho nên với con mắt đức tin và luôn lưu ý, chúng ta sẽ thấy Chúa, thấy Đức Mẹ hiện diện trong mọi sự mọi việc suốt cuộc đời mỗi chúng ta, và như thế chúng ta hưởng trọn CÔNG PHÚC bởi đức tin.  
                         19- Mt, 19, 27-30:  Bấy giờ ông Phê-rô lên tiếng thưa Người: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy chúng con sẽ được gì?"  Chúa Giê-su đáp:  "Thầy bảo thật các con: các con là những kẻ đã theo Thầy, thì đến thời tái sinh, khi Con Người ngự tòa vinh hiển, các con cũng sẽ được ngồi trên mười hai tòa mà xét xử mười hai chi tộc Is-ra-el. Và phàm ai bỏ nhà của, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất, vì danh Thầy, thì sẽ được gấp bội và còn được sự sống đời đời làm gia nghiệp. NHƯNG NHIỀU KẺ ĐỨNG HÀNG ĐẦU SẼ PHẢI XUỐNG HÀNG CHÓT, VÀ NHIỀU KẺ ĐỨNG CHÓT SẼ ĐƯỢC LÊN HÀNG ĐẦU."  
                        Rồi ngay sau đó, Chúa Giê-su lại kể một dụ ngôn với cùng câu kết của đoạn trên:  Mt 20, 1-16: "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thỏa thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ:  "Cả các anh cũng hãy đi vào làm vườn nho cho ta, ta sẽ trả các anh hợp lẽ công bằng."  Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy. Khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy còn có kẻ đứng đó, thì hỏi họ rằng: "Sao các anh đứng ở đây suốt ngày không làm gì hết?"  Họ thưa rằng:  "Vì không có ai mướn chúng tôi."  Ông bảo họ rằng:  "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho."  Đến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng:  "Hãy gọi những người làm thuê và trả tiền cho họ từ người đến sau hết tới người đến trước hết."  Vậy những người làm từ giờ thứ mười một tiến lại, và mỗi người lãnh được một quan tiền.  Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn;  nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: "Mấy người đến sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi ngang hàng với chúng tôi là những người phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt."  Chủ nhà trả lời một kẻ trong nhóm họ rằng: "Này bạn, tôi không bất công với bạn, bạn đã chẳng thỏa thuận với tôi là một quan tiền sao? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tùy ý định đoạt về những gì là của tôi sao?  Hay vì thấy tôi tốt bụng mà bạn đâm ra ghen tức?"  Thế là NHỮNG KẺ ĐỨNG CHÓT SẼ ĐƯỢC LÊN HÀNG ĐẦU, CÒN NHỮNG KẺ ĐỨNG ĐẦU SẼ PHẢI XUỐNG HÀNG CHÓT. vì kẻ được gọi thí nhiều mà người được chọn thì ít."          
                          Nếu chúng ta hiểu người được thuê làm trước, người được thuê làm sau, theo nghĩa thường thì đoạn Phúc Âm này quá khó hiểu. Cũng có người suy ra rằng Chúa ưu tiên người đạo mới.  Nhưng phải hiểu những người làm thuê trước là những người tài cao trí lớn, địa vị cao trọng, danh tiếng thế giá phần đời hoặc phần đạo. Những người càng được thuê sau là càng thấp hèn kém cỏi, thua thiệt, không ai biết đến: "Vì không ai mướn chúng tôi". Việc trả công là đến giờ kết thúc cuộc đời, chúng ta được tính toán CÔNG PHÚC theo đúng những định luật của Thiên Chúa, trong đó có Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì danh phận địa vị ở đời này, và danh phận địa vị thuộc đời sau được chia thành hai vế đối nghịch.  "Một quan tiền" là cân bằng giữa hai vế. Người càng được trả trước là người càng được thưởng trọng hậu, người càng được trả sau là người càng được thưởng ít. Giả dụ hai người cùng tạo được CÔNG PHÚC như nhau thì người mang thân phận thấp hèn hơn, được thưởng hậu hơn. Và càng suy những câu nói càng thấu triệt ý nghĩa của dụ ngôn: chẳng hạn: "Ta sẽ trả cho các anh hợp lẽ CÔNG BẰNG" , "Này bạn, tôi KHÔNG XỬ BẤT CÔNG với bạn", "Hay vì thấy tôi TỐT BỤNG mà bạn đâm ra ghen tức": nghĩa là Chúa tính toán CÔNG PHÚC theo ĐỊNH LUẬT CÔNG THẲNG, TỐT LÀNH của Người, để tạo sự ân thưởng tuyệt đối công bằng giữa đời này và đời sau. Cho nên nếu hiểu đúng ý Chúa, chúng ta thấy dụ ngôn này diễn đạt rất chính xác Định Luật  "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU").    
                         "Vì kẻ được gọi thì nhiều mà người được chọn thì ít." Câu này có ý kiến cho là "mạo nhập". Nhưng cách nào thì cũng là ý định của Chúa Giê-su, cũng là công việc của Chúa Thánh Thần. Vì có nghiã rằng: định luật của Chúa vô cùng công thẳng như vậy nên có nhiều người hưởng những vị thế cao trọng ở đời này mà không đủ CÔNG PHÚC để bù đắp sự hơn người đó mà thiệt thòi đến phần rỗi đời sau. Cũng không ngoại trừ các đấng bậc trong Giáo Hội, nếu các ngài không ưu tiên cho việc phụng sự Chúa mà tìm kiếm vui hưởng những vinh quang trần thế do chức vụ cao trọng của mình, thì họ cũng bị bớt đi phần CÔNG PHÚC trong việc phụng sự Chúa và Giáo Hội: "Được giao phó nhiều thì cũng sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn."    
                           20- Lc 16, 12-15: "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Các con không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được." Người Pha-ri-sêu vốn ham tiền bạc mà nghe các điều ấy thì cười nhạo Chúa Giê-su. Người bảo họ: "Các ngươi làm bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ngươi, bởi điều cao trọng đối với người đời, lại ghê tởm trước mặt Thiên Chúa."  
                           Những câu ở phần trên của đoạn này đã được nói qua rồi, ở đây chỉ đề cập câu: Điều cao trọng trước mặt người đời, lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa."
                           Như đoạn Phúc Âm đã nói, mấy ông Pha-ri-sêu ham hố tiền bạc, mà theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" thì họ phải đền bù phần công phúc của họ vào sự ham hố đó mà mất phần thưởng Nước Trời thì điều các ông Pha-ri-sêu coi trọng lại ghê tởm trước mặt Chúa. Nhưng không riêng các ông Pha-ri-sêu đó, chúng ta ngày nay cũng vậy, hễ ai phú quý sang giầu liền được quy là Chúa cho, là có phúc: "Ông kia phúc thiệt! Già như vậy mà còn cưới được cô vợ vừa trẻ vừa đẹp."  "Bà đó giỏi thiệt! Mới cất căn biệt thự to đùng lại tậu thêm chiếc xe hơi láng có-óng . Đúng là trời cho." Vì quan niệm như vậy nên chính những người giầu có lại tự phong cho mình là có phước, tự phong là Chúa thương, Chúa thưởng, Chúa ban, nên càng ngày càng ra sức bành trướng, ra sức khoe mẽ phô trương... Nhưng có biết đâu với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU")  thì tiền bạc, tài sắc đáng sợ biết bao vì làm hao hụt vốn liếng của cuộc sống vĩnh cửu, mà có khi còn mất luôn cơ nghiêp Nước Trời. Vậy thì rất nhiều thứ người đời thường coi trọng lại ghê tởm trước mặt Chúa.  
                           21- Ga 9, 1-3: "Đi ngang qua, Chúa Giê-su nhìn thấy một người mù từ thủa mới sinh. Các môn đệ hỏi Người: "Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta?"  Chúa Giê-su trả lời:  "Không phải anh ta, cũng không phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng chuyện đó xảy ra là ĐỂ các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.":    
                            Thấy những người mù lòa, tật nguyền, xấu xí, khốn khổ, người đời thường cho là tội lỗi, thất đức, vô phước... Nhưng "Chuyện đó xảy ra là ĐỂ các việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.":  Trước tiên Chúa muốn những người lành lặn, mạnh khỏe, đẹp đẽ, hãy nhìn vào những người tàn tật xấu xí mà biết rằng chúng ta NHẬN rất nhiều, mà suốt đời cảm tạ đội ơn Chúa. Hai là với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" nối kết giữa cõi đời tạm gửi chóng qua chóng hết như thoáng giây này, với đời sau vô cùng vô tận, thì dù Chúa có sinh ra người mạnh khỏe hay người tật nguyền xấu xí đến đâu cũng tuyệt đối công bằng, vì những người tật nguyền xấu xí có nghĩa là "NHẬN" số "bạc" Chúa giao rất ít, nếu tính tỷ lệ theo cách Chúa nói thì có người chỉ nhận một phần tư, một phần mười "nén", nên nguyên họ chỉ sống bình thường cũng đã sinh được nhiều CÔNG PHÚC trước mặt Chúa, do đó họ chiếm đoạt Nước Trời rất dễ dàng, và Chúa luôn nâng đỡ ủi an họ cách này cách khác để họ sống an vui trong thân phận mình mà vượt qua cõi tạm này. Cho nên rất hiếm thấy những người mù lòa, tật nguyền, xấu xí... Tự đi tìm cái chết hoặc oán trách Chúa về số phận hẩm hiu của họ. Ngược lại, những người giầu có, sang trọng, đẹp đẽ lại dễ tự đi tìm cái chết hơn, dễ oán trách nguyền rủa Chúa hơn.  
                           22- Mt 9, 30-31:  Mắt họ liền mở ra, nhưng Chúa Giê-su truyền cho họ rằng: "Coi chừng đừng cho ai biết."  Nhưng vừa ra đi, họ liền đồn tiếng Người khắp vùng ấy.
                            Mc 1, 34:  Chúa Giê-su chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và trừ nhiều quỷ, nhưng không cho quỷ nói vì chúng biết Người là ai.  
                            Mc 1, 43-44:  Lập tức chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh: "Coi chừng đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy trình diện tư tế, và vì ngươi đã được sạch, thì hãy dâng những gì Mô-sê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết."
                            Lc 8, 53-56: "Họ chế nhạo Người vì biết nó đã chết. Nhưng Người cầm lấy tay nó lên tiếng gọi: "Hỡi em bé, hãy chỗi dậy."  Nó được hoàn hồn và lập và lập tức sống lại. Người ra lệnh hãy cho nó ăn. Cha Mẹ em bé rất kinh ngạc, nhưng Người căn dặn họ chớ nói cho ai biết sự việc đã xảy ra.  
                            Trên đây là một số trong những đoạn Phúc Âm nói về việc Chúa trừ quỷ mà không cho chúng tiết lộ Người là Đấng Thánh, làm phép lạ mà căn dặn người ta không được phao đồn... Sao lạ vậy?  Để thiên hạ biết Người có quyền năng phép tắc có hay hơn không?  Loan truyền những phép lạ để người ta biết Chúa, đi theo Chúa, không tốt sao? Mục đích của Chúa không phải như vậy ư?  Mà Chúa cũng thừa biết không thể giấu, không thể cấm người ta, sao Chúa còn cấm cản?  
                            Nhưng chính những đoạn Phúc Âm này cho chúng ta thấy Chúa Giê-su không chỉ tiết lộ và khuyên dạy chúng ta sống phù hợp với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NGIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") mà chính Chúa cũng sống và thực hiện rất khắt khao Định Luật này, chỉ với mục đích là muốn lập thật nhiều CÔNG PHÚC để cứu chuộc chúng ta cách dư dật sung mãn:  Người muốn NHẬN thật ít và CHO ĐI tối đa, cho nên Chúa đã sinh ra trong hang bò lừa bần hàn túng cực, sống bằng nghề thợ mộc nặng nề vất vả. Khi xuất thân rao giảng, Chúa có thể hóa nước thành rượu, hóa bánh cho hàng ngàn người ăn một lúc, thì Chúa có thể mua chuộc cả thế gian bằng vàng bạc tiền của cách dễ dàng, nhưng Chúa vẫn sống đơn nghèo: "Con chồn có hang, con chim có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu." Có thể dùng quyền năng để bắt ma quỷ tùng phục, thì dùng quyền năng để khuất phục người ta quá dễ dàng, nhưng người vẫn ẩn dật, mặc người ta theo ý của họ.
                            Còn việc Chúa biết người ta không thể im tiếng trước những phép lạ mà vẫn căn dặn người ta đừng phao đồn, thì như Chúa dạy chúng ta, khi làm phúc thì đừng cho tay trái biết việc tay phải làm, là làm phúc thì đừng mưu tính khoe mẽ, còn người ta biết thì mấy khi tránh được. Cho nên, làm phép lạ , Chúa không muốn người ta tôn vinh vì Người muồn NHẬN ÍT để lập nhiều CÔNG PHÚC, nên căn dặn họ đừng phao đồn mà thôi.
                          23- Lc 9, 20: Người lại hỏi: "Còn các con, các con bảo Thầy là ai?" Ông Phê-rô đáp: "Thầy là Đấng Ky-tô của Thiên Chúa."  Nhưng Người nghiêm giọng truyền cho các ông không được nói điều ấy với ai."
                         -Mt 17, 9: Đang khi Thầy trò từ trên núi xuống, Chúa Giê-su truyền cho các ông rằng: "Đừng nói cho ai thị kiến ấy, cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại."
                         Chúa Giê-su không ngại gì mà phải giấu việc thánh Phê-rô nhận ra Người là Đức Ky-tô, cũng như việc tỏ vinh quang trên núi, Người căn dặn các tông đồ đừng nói với ai việc đó cho tới khi Người từ cõi chết sống lại chỉ vì Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") dù liên quan chặt chẽ với đời sau, nhưng chỉ tính CÔNG PHÚC với người còn sống tại thế, cho nên Chúa Giê-su muốn đợi đến khi Người từ cõi chết sống lại mới cho thiên hạ biết, để Công Nghiệp của Người cao vời hơn nữa mà cứu vớt chúng ta.
                        24- Mt 27, 33-34: Khi đến một nơi gọi là Gôn-gô-tha nghĩa là Đồi Sọ. Chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống.  
                         Hoặc Mc 15, 22-23:  Chúng điệu Người đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Núi Sọ. Chúng cho Người uống rượu pha mộc dược, nhưng Người không uống.      
                         Chúa Giê-su chịu đổ mồ hôi máu lúc cầu nguyện trong vườn Cây Dầu, đổ mồ hôi khi bị bắt trói giải tới dinh thượng tế, đổ rất nhiều mồ hôi và chảy rất nhiều máu khi bị quân dữ đánh đòn, chảy rất nhiều máu và đổ rất nhiều mồ hôi trên đường vác thập giá từ dinh Phi-la-tô đến đỉnh Núi Sọ, cho nên Người chịu cơn khát vô cùng dữ dội đến cháy cổ cháy ruột. Rượu pha mộc dược hoặc rượu pha mật đắng là một thứ đặc ân để kẻ tử tù bớt được rất nhiều đau đớn và thoát cơn khát cùng cực, thế nhưng Chúa Giê-su đã từ chối liều thuốc giảm đau và món giải khát quý giá đó vì lòng yêu thương nhân loại vô cùng vô tận: Cả cuộc đời cho đến giờ sau hết, Chúa Giê-su luôn thực hiện Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") là Người cố chịu đau chịu khát thêm nữa để CÔNG NGHIỆP thật cao vời mà cứu chuộc chúng ta cách dư dật.  
                CÁCH THÁO GỠ Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU")
                           Như chúng ta đã biết Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG" thì có tới năm cách để tháo gỡ.
                           -Cách thứ nhất là đau khổ, nhục nhã, vất vả, đói khát... Thì kẻ càng giầu có, sang trọng, đẹp đẽ, quý phái... Càng khó tìm được, cho nên cách này không mấy kết quả.  
                            -Cách thứ hai là "Yêu mến nhiều thì được tha nhiều" là sự ăn năn thống hối. Nhưng giầu có, sung sướng mãn nguyện, không phải là tội lỗi nên không có gì mà phải ân hận xám hối, cho nên cách này không thể dùng để tháo cởi Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" (ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU").
                            -Cách thứ ba là "Tha để được tha": Nếu chúng ta tha lỗi cho kẻ khác thì CÔNG PHÚC to lớn đó có thể bù đắp những sung sướng mãn nguyện trong cuộc đời. Nhưng những người giầu có, quyền thế, đẹp đẽ, cao sang... Thường không ai giám làm mất lòng, ngược lại còn tâng bốc xu nịnh, cho nên cách này cũng khó lòng.
                            -Cách thứ tư và thứ năm là "Cầu nguyện" và "Giữ các nhân đức": Đã siêng năng cầu nguyện và giữ các nhân đức thì Chúa thường gìn giữ để khỏi quá sung sướng hả hê. Còn những kẻ ham danh hám lợi, thích hưởng sung sướng khoái lạc trên đời thì khó cầu nguyện và giữ nhân đức.
                            Tóm lại là không có cách nào hoàn toàn tốt để tháo gỡ Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ DÒI NHIỀU"), nên tốt hơn hết như Chúa Giê-su đã khuyên người nhà giầu kia: "Hãy về bán hết những gì ngươi có mà phân phát cho người nghèo..." Nếu những người cao sang quyền thế không làm theo lời Chúa như người nhà giầu kia buồn bã bỏ đi thì Chúa cũng có câu: "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giầu có vào Nước Thiên Chúa."
                           Tuy nhiên sau khi nghe Chúa nói câu trên thì các môn đệ sửng sốt hỏi Chúa: "Thế thì ai có thể được cứu?" Và Chúa đã trả lời: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được." Có nghĩa rằng Chúa không bao giờ để cho những người Chúa yêu là những kẻ nghe và tuân giữ Lời Chúa, phải trở nên giầu có, quyền thế, cao sang... Còn những người có chút tiền của, địa vị, đẹp đẽ, quý phái... Mà còn biết kính sợ và tuân giữ Luật Chúa, thì nhờ những CÔNG PHÚC  đó mà Chúa CHO THÊM những nỗi khó khăn đau khổ để đền bù những sung sướng mãn nguyện đó mà được phần rỗi.  Chỉ cần lưu ý, chúng ta dễ thấy trần đời xảy ra đúng như vậy.  
                           Chừng đó đã đủ cho chúng ta thấy rõ Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU"). Và còn rất nhiều câu nhiều đoạn Phúc Âm, nhiều việc Chúa làm có liên quan đến Định Luật này. Thế mà bấy lâu nay vì không biết nên người ta cứ nói cho khoái chí, cứ ăn cho đã miệng, cứ ngắm cứ nhìn cho đã mắt, cứ mua sắm chưng diện thật bề huề, cứ khoe mẽ phô trương thả sức... Chưa kể còn bon chen leo trèo để được giầu có thêm, quyền thế cao sang hơn, hưởng thụ thoải mái an nhàn kẻo thua thiệt, tận hưởng mọi hoan lạc kẻo phí cuộc đời... Tất cả những thứ đó dù không phải là tội lỗi thì cũng phải bù đắp không thiếu một xu.  Vì thế Chúa Giê-su mới ngỏ cùng bà Ma-ga-ri-ta trong  trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu ngày 29-12-1966:  "Hỡi con, vẻ cao quý của một linh hồn đo bằng sự bỏ mình, hãm dẹp ngũ quan cần thiết để linh hồn được nẩy nở. Thiên nhiên có những định luật phải tôn trọng, song cuộc sống siêu nhiên với Chúa còn có những ĐỊNH LUẬT QUAN TRỌNG hơn nữa và người ta cần PHẢI NHẬN BIẾT VÀ TÔN TRỌNG những định luật đó nếu muốn đạt tới hoàn toàn thoát ly thụ tạo. Cái "Tôi" chỉ bị tiêu diệt nếu người ta chịu khó ngăn chặn nó mọi lúc.":
                         Chúng ta thấy đoạn Thông Điệp này, Chúa Giê-su thông báo tuyệt đối chính xác Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ DÒI NHIỀU").
                         Và còn nhiều đoạn trong Thông Điệp có nhiều lời lẽ ý nghĩa về Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU"):
             -Ngày 3-10-1966:   Lúc nguyện ngẫm:    
                        Ma-ga-ri-ta: "Lậy Chúa trời con, xin Chúa ban cho con ÁNH SÁNG của Chúa, SỰ THẬT của Chúa, để dẫn đường cho con tới cùng Chúa.  
                        Chúa Giê-su:  "SỰ THẬT duy nhất thì ai là người thành tâm cũng đều có ở trong mình. CHA LÀ SỰ THẬT.                                  "Hỡi con, Cha đã ban tràn đầy ân sủng cho con. Nhưng con không hơn kẻ khác đâu. Trái lại con MẮC NỢ Cha nhiều hơn. Người ta làm gì với chủ nợ? Không phải là TRẢ NỢ sao?  Nói thật,con phải lo trả nợ Cha HƠN kẻ khác.  Con hãy thi hành những điều Cha dạy bảo. Rồi Cha sẽ tha nợ cho con."
                      "Con đừng quên rằng CHA CÀNG CHO NHIỀU CHA CÀNG ĐÒI NHIỀU.  
                      "Và điều Cha đòi hỏi nơi hồn nhỏ của Cha ấy là tình yêu.            
         -Ngày 5-10-1966:  
            Chúa Giê-su:   "Tuổi trẻ của tâm hồn không bao giờ cùng.
                       "Con hãy luôn gìn giữ hồn nhỏ thơ ấu của con, âu yếm và nhiệt thành.        
                       "Hỡi con hãy tin rằng Cha yêu con.
                       "Các thánh của Cha được hưởng vinh quang vô tận  và chỉ còn có thể dâng Cha những lời tạ ơn.  
                       "Nhưng con, thời giờ của con chưa hết. Con hãy hiểu rằng con còn có thể tạo hạnh phúc cho Cha ở đời này. Về Thiên Đàng, con chỉ LÃNH NHẬN THÔI.  
                        "Nhưng ở đây con vừa NHẬN lại vừa CHO.
                        "Hỡi con nhỏ bé Cha, con hãy hát lên bài ca ngợi tình thương.  
              -Ngày 10-12-1966:
                         Chúa Giê-su:  "Những người lên Nước Trời trước con thảy đều NHỎ BÉ, cái gì NHỎ BÉ DƯỚI ĐẤT THÌ TRÊN THÌ TRỜI VĨ ĐẠI.
              -Ngày 18-12-1966:
                          Chúa Giê-su :  "Hỡi con, CÔNG PHÚC của con ở đâu, nếu con không bị thử thách và thắng con thử thách?
              -Ngày 15-1-1967:
                          Chúa Giê-su: "Con hãy vui lên khi gặp khó khăn. Những khó khăn đó là dấu hiệu chắc chắn về lòng yêu thương của Cha.  
              -Ngày 28-2-1967:  
                           Chúa Giê-su:  "Ngày nay, tùy theo mức độ yêu mến và trung thành của mình, các tín hữu được tự do và cứ theo lương tâm mà áp dụng phương thức để làm việc đền tội một cách chân thật và can đảm.  
                         "Và Cha nói với con điều này: ai CHO nhiều thì Cha cũng sẽ CHO họ nhiều.  
                          Những câu những đoạn trên của Thông Điệp không chỉ cho chúng ta xác tín Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"  ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU"),   mà còn giúp chúng ta nhận biết sự chân thật của Thông Điệp, nhận biết những lời lẽ của Chúa Giê-su Ky-tô âu yếm nhắn nhủ mọi người chúng ta. Nhưng có số người chê chối khinh thường, chẳng qua họ không hiểu Phúc Âm cách rành rẽ, nên cũng chẳng nhận ra Lời Chúa trong Thông Điệp.  
                       Và nhờ biết Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") mà chúng ta hiểu rõ hơn HỒN NHỎ là những người nghèo khó, tầm thường, không tên tuổi địa vị... Có nghĩa rằng họ NHẬN rất ít, do đó CÔNG PHÚC của họ rất lớn vì không phải chi trả cho những thứ đã nhận, cho nên lời cầu nguyện của những HỒN NHỎ vô cùng hữu hiệu. Chúa Giê-su thành lập ĐẠO BINH HỒN NHỎ là thành lập nhóm người như thế, dù rất ít, rất hiếm, nhưng vô cùng quý giá vì nhờ họ kêu xin khẩn nài để lôi kéo lòng nhân từ Chúa, mà Chúa có thể cứu chữa cả thế giới.  




                                            ĐỊNH LUẬT THỨ BA: "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" 
 
                          Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO " liên hệ với Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG"  và nối kết với Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIÊU").  Và Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" thì từ xưa tới nay tuyệt nhiên không ai biết đến, cũng không hề có đạo giáo nào nói đến mà chỉ có Chúa Giê-su Ky-tô thì Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" tuyệt đối chi ly chuẩn xác, vô cùng quan trọng và là nền tảng vững vàng trong Giáo Lý Chúa Ky-tô:

                          Mc 4, 10-12:  Khi còn một mình Chúa Giê-su, những người thân cận cùng với Nhóm Mười Hai mới hỏi Người về các dụ ngôn, Người nói với các ông: "Phần các con, mầu nhiệm Nước Thiên Chúa đã được ban cho các con; còn với những kẻ kia là những kẻ ở ngoài, thì cái gì cũng phải dùng dụ ngôn, ĐỂ HỌ CÓ TRỐ MẮT NHÌN CŨNG CHẲNG THẤY, CÓ LẮNG TAI NGHE CŨNG KHÔNG HIỂU, KẺO HỌ TRỞ LẠI MÀ ĐƯỢC ƠN THA THỨ."  Hoặc sau khi Chúa Giê-su kể dụ ngôn "Người gieo giống" (Lc 8,4-8) các môn đệ hỏi Chúa dụ ngôn ấy có nghĩa gì , Người đáp:  "Các con thì được ơn hiểu biết những mầu nhiệm Nước Thiên Chúa, còn với kẻ khác thì phải dùng dụ ngôn ĐỂ CHÚNG NHÌN MÀ KHÔNG NHÌN, NGHE MÀ KHÔNG HIỂU."
                        Tại sao lại nghịch lý như vậy? Kẻ khác là ai đây?  Chúa nói thì cốt để người ta hiểu mà theo Chúa chứ?  Không phải Chúa luôn mong muốn như vậy sao? Vậy mà Chúa lại cố tình dùng dụ ngôn để cho người ta không hiểu?
                        Khi chưa tìm thấy Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" thì câu này bị hiểu rằng: Chúa nói cái kết quả là Lời Chúa không ai thèm nghe, chẳng ai chịu hiểu, hoặc cho rằng Chúa chỉ lặp lại lời ngôn sứ  I-sai- a:  "Các ngươi có lắng tai nghe cũng chẳng hiểu, có trố mắt nhìn cũng chẳng thấy, vì lòng dân này đã ra đần độn, chúng đã nặng tai, còn mắt chúng thì nhắm lại, kẻo mắt chúng thấy, tai chúng nghe mà hoán cải, và rồi Ta sẽ chữa cho chúng lành."  Nhưng lời ngôn sứ I-sai-a cũng nghịch lý tối nghĩa như vậy, sao Chúa còn lặp lại?  Cũng vì khó giải thích quá nên có ý kiến là tại "tam sao thất bản" nên Lời Chúa sinh nghịch lý khó hiểu như thế.  
                       Nhưng hãy đọc Mt 13, 10-12:  Các môn đệ đến gần hỏi Chúa Giê-su rằng:  "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?"  Người đáp:  "Bởi vì các con thì ĐƯỢC ƠN hiểu biết mầu nhiệm Nước Trời, còn họ thì không. AI ĐÃ CÓ THÌ ĐƯỢC CHO THÊM VÀ SẼ CÓ DƯ THỪA, CÒN AI KHÔNG CÓ, THÌ NGAY CÁI ĐANG CÓ CŨNG SẼ BỊ LẤY MẤT.":
                      Như thế là Chúa cố tình dùng dụ ngôn để chỉ những kẻ "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" còn ai không có thì giấu nhẹm, thậm chí là lấy đi.          
                           Vậy CÓ là gì ?    
                           Ga 14, 21-23: "Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy, mà ai yêu mến Thầy thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến, Thầy sẽ yêu mến người ấy và sẽ tỏ mình ra cho người ấy."  Ông Giu-đa, không phải Giu-đa Is-ca-ri-ốt nói với Chúa Giê-su:  "Thưa Thầy, tại sao Thầy phải tỏ mình ra cho chúng con mà không tỏ mình cho thế gian?"  Chúa Giê-su đáp: "Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy, Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở trong người ấy.":
                         Các Tông Đồ hiểu lầm rằng Chúa Giê-su chỉ tỏ mình ra với các ông bằng cách giảng giải cho các ông hiểu biết mầu nhiệm Nước Chúa, nhưng câu trả lời chỉ lập lại câu Người vừa nói có nghĩa rằng: không riêng các Tông Đồ mà bất cứ ai CÓ yêu mến Chúa, CÓ nghe và tuân giữ Lời Chúa thì Chúa mới CHO sự soi sáng để hiểu , còn những kẻ không nghe và tuân giữ Lời Chúa thì Người giấu họ bằng dụ ngôn.
                   Vậy thì "Yêu mến Chúa", "Nghe và tuân giữ Lời Chúa" là CÔNG PHÚC  cao trọng quý giá. Và Chúa cố tình dùng dụ ngôn hoặc những câu bóng gió xa xôi để chỉ soi sáng cho những người có CÔNG PHÚC  và để che giấu những kẻ không có công phúc vì Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".    
                    - Lc 8, 16-18:  "Chẳng có ai đốt đèn rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai vào thì nhìn thấy ánh sáng. Vì chẳng có gì bí ẩn mà không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết và không bị đưa ra ánh sáng. Vậy hãy để ý cách thức các con nghe. VÌ AI ĐÃ CÓ THÌ ĐƯỢC CHO THÊM, CÒN AI KHÔNG CÓ, THÌ NGAY CÁI TƯỞNG LÀ CÓ CŨNG SẼ BỊ LẤY MẤT.":                
                        "Chẳng có ai đốt đèn rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng"  có nghĩa tương tự:  "Ai có và tuân giữ các điều răn của Thầy" là ai tin Chúa Giê-su Ky-tô và thực thi các huấn thị của Người thì tạo nên CÔNG PHÚC  là  "CÓ".   
                        - Mc 4, 24-25: Người nói với các ông: "Hãy để ý tới điều các con nghe: các con đong bằng đấu nào thì Thiên Chúa cũng sẽ đong cho các con bằng đấu ấy, và còn cho các con hơn nữa, VÌ AI ĐÃ CÓ THÌ ĐƯỢC CHO THÊM, CÒN AI KHÔNG CÓ, THÌ NGAY CÁI ĐANG CÓ, CŨNG SẼ BỊ LẤY MẤT."
                       Hai đoạn Phúc Âm trên cho thấy hiển nhiên Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".    
                        -Dụ ngôn "Những nén bạc" (Mt 15, 14-30) cũng có câu kết : "VÌ PHÀM AI ĐÃ CÓ THÌ ĐƯỢC CHO THÊM ĐỂ ĐƯỢC CÓ DƯ DẬT, CÒN AI KHÔNG CÓ THÌ NGAY CÁI ĐANG CÓ CŨNG SẼ BỊ LẤY ĐI."  Cũng như dụ ngôn "Mười yến bạc"  (Lc 19, 11-26) cũng có câu kết:  "VÌ PHÀM AI ĐÃ CÓ THÌ ĐƯỢC CHO THÊM, CÒN AI KHÔNG CÓ, THÌ NGAY CÁI ĐANG CÓ CŨNG SẼ BỊ LẤY ĐI." Đó là Chúa muốn nói đến CÔNG PHÚC  của từng giây từng phút trong suốt cuộc đời mỗi người chúng ta, theo Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".      
                        Vậy như Chúa dậy: "Hãy để ý" chúng ta sẽ thấy trong những lời dạy dỗ nhủ khuyên, trong những dụ ngôn của Chúa, là ra sức làm lành lánh dữ để tạo lập CÔNG PHÚC, mà nhờ CÔNG PHÚC đó Chúa mới có thể CHO chúng ta gấp ngàn gấp vạn lần CÓ của chúng ta, bằng không thì Chúa không thể, không được phép CHO vì Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" của Người.
                      Việc soi sáng để hiểu Lời Chúa là việc quý giá cao trọng hơn hết, nhưng tất cả mọi sự mọi việc trên đời chúng ta nếu muốn nài xin sự trợ giúp của Chúa đều cần phải "CÓ", đó là CÔNG PHÚC .
                     Mà TIN CHÚA,  YÊU CHÚA  và THỰC HÀNH LỜI CHÚA tạo CÔNG PHÚC rất lớn:
                     -Mc 9, 22-23: "  Nhiều khi quỷ xô nó vào lửa hoặc đẩy nó xuống nước cho nó chết. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì, thì xin chạnh lòng thương mà cứu giúp chúng tôi." Chúa Giê-su nói với ông ta: "Sao lại nói: nếu Thầy có thể? MỌI SỰ ĐỀU CÓ THỂ đối với người TIN."  Có nghĩa rằng Chúa có thể làm được mọi sự, nhưng theo Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" thì cha của đứa trẻ phải có CÔNG PHÚC của ĐỨC TIN  Chúa mới có thể chữa khỏi bệnh động kinh cho đứa bé.
                     -Mc 10, 52: Người nói:  "Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!"  Tức khắc anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi: Anh mù thành Giê-ri-khô được chữa khỏi mù mắt vì có CÔNG PHÚC của TIN Chúa đến nỗi bị người ta quát nạt, ngăn chặn, xua đuổi mà vẫn kêu xin Chúa.  
                     -Lc 8, 48:  Chúa Giê-su nói với bà:  "Này con, lòng tin của con đã chữa con. Con hãy đi bình an.":  CÔNG PHÚC của người đàn bà mắc bệnh băng huyết là tin rằng chỉ chạm vào áo Chúa là khỏi bệnh nên Chúa đã cứu chữa bà.
                     -Lc 17, 19: Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu anh":  CÔNG PHÚC của một trong số mười người phong cùi sau khi được khỏi đã quay lại cảm tạ Chúa, được Chúa khen vì anh chẳng những tin mà còn tỏ lòng YÊU MẾN CẢM TẠ CHÚA.
                      -Lc 17, 5-6: Các Tông Đồ thưa với Chúa rằng: "Thưa Thầy, xin Thầy thêm lòng tin cho chúng con." Chúa đáp: "Nếu các con có đức tin lớn bằng hạt cải, thì dù các con có bảo cây dâu này: 'hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc' nó sẽ vâng lời các con.":  ĐỨC TIN sinh CÔNG PHÚC rất lớn đến nỗi có thể dùng để kêu xin Chúa những việc khó khăn vượt sức con người.  
                      -Mt 21, 22:  "Tất cả những gì anh em lấy LÒNG TIN mà xin khi cầu nguyện, thì anh em sẽ được.":  CÔNG PHÚC của ĐỨC TIN có thể dùng để cầu xin mọi sự".
                      "LÒNG TIN CỦA CON ĐÃ CỨU CON" và những câu mang ý tương tự thường ít người để ý, nhưng lại là mấu chốt dể chúng ta tìm ra Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" 
                       Và hãy tìm trong Giáo Huấn của Chúa chúng ta sẽ tìm được nhiều phương thức lâp CÔNG PHÚC là "CÓ" để được Chúa "CHO":  
                    -CÔNG PHÚC bỏi sự chịu đựng, thứ tha, nhường nhịn:  
                      Lc 6, 27-38: "Thầy nói với các con là những kẻ đang nghe Thầy đây: hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét các con, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa các con và cầu nguyện cho kẻ vu khống các con. Ai vả má bên này thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của con thì đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin thì hãy cho, ai lấy cái gì thì đừng đòi lại. Các con muốn người ta làm gì cho mình, thì cũng làm cho người ta như vậy. Nếu các con yêu thương kẻ yêu thương mình, thì có ân nghĩa gì đâu? Ngay người tội lỗi cũng yêu thương kẻ yêu thương họ. Và nếu các con làm ơn cho kẻ làm ơn cho mình, thì còn gì là ân với nghĩa? Ngay cả kẻ tội lỗi cũng làm như thế. Nếu các con cho vay mà hy vọng đòi lại được, thì còn gì là ân với nghĩa? Cả người tội lỗi cũng cho người tội lỗi vay mượn để được trả lại sòng phẳng. Trái lại các con hãy yêu kẻ thù, hãy làm ơn và cho vay mà chẳng hề hy vọng được đền trả. Như vậy phần thưởng dành cho các con sẽ lớn lao, và các con sẽ là con Đấng Tối Cao, vì Người vẫn nhân hậu với cả phường vô ân và quân độc ác. Các con hãy có lòng nhân từ như Cha các con là Đấng Nhân Từ. Các con đừng xét đoán, thì các con sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Các con đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Các con hãy tha thứ thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Các con hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người ta sẽ đong cho các con đấu đủ lượng đã dằn đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con. VÌ CÁC CON ĐONG BẰNG ĐẤU NÀO, THÌ THIÊN CHÚA SẼ ĐONG CHO CÁC CON BẰNG ĐẤU ẤY."  
                       -CÔNG PHÚC bởi việc thương xót cứu giúp tha nhân:  
                      Mt 25, 34-40: "Bấy giờ vua sẽ phán cùng những người bên phải rằng: "Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng vương quốc Cha Ta đã dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thủa tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói các ngươi cho Ta ăn; Ta khát, các ngươi cho Ta uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm nom; Ta ngồi tù, các ngươi đã đến thăm."  Bấy giờ những người công chính sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa có bao giờ chúng tôi thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống, có bao giờ thấy Chúa là khách lạ mà tiếp rước; hoặc trần truồng mà cho mặc? Có bao giờ chúng con thấy Chúa đau yếu hoặc ngồi tù mà viếng thăm đâu?" Để đáp lại, Đức Vua bảo họ rằng:  "Ta bảo thật các ngươi:  Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em nhỏ bé nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy."
                    -CÔNG PHÚC bởi kính trọng, hỗ trợ các đấng bậc:  
                    Mt 10, 40-42: "Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy, và kẻ nào đón tiếp Thầy là đón tiếp Đấng sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một vị tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng dành cho bậc tiên tri, kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa là người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng dành cho người công chính. Kẻ nào cho một trong những kẻ bé mọn này uống một chén nước lã thôi vì kẻ ấy là môn đệ Thầy, thì quả thật, Thầy nói với các con: người ấy sẽ không mất phần thưởng đâu."  Cũng như Mc 9, 37: "Ai đón tiếp một em nhỏ như em này vì danh Thầy là tiếp đón Thầy; và ai tiếp đón Thầy, là không phải tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy."  Và Mc 9, 41:  "Ai cho các con uống một chén nước lã vì các con thuộc về Đấng Ky-tô, thì Thầy bảo thật các con, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu."        
                    -CÔNG PHÚC bởi cầu nguyện:  
                     Mt7, 7-12: "Các con cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. Có người nào trong các con, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá. Hoặc nó xin con cá lại cho nó rắn?  Vậy nếu các con là những kẻ xấu, mà còn biết cho con mình những của tốt lành, phương chi Cha các con Đấng ngự trên trời, Người sẽ ban những của TỐT LÀNH cho những kẻ kêu xin Người. Vậy tất cả những gì các con muốn người ta làm cho mình, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế. Đây là điều mà Lề Luật và các tiên tri dạy."  Hoặc Lc 11, 9-13: "Thế nên Thầy bảo các con: Các con cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì sẽ nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở cho. Ai trong các con, mà khi con xin cá, lại lấy rắn thay vì cá mà cho nó?  Hoặc nó xin trứng lại cho nó bò cạp? Vậy nếu các con là những kẻ xấu, mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha các con trên trời, Người sẽ ban THÁNH THẦN cho những kẻ kêu xin Người."
                        -CÔNG PHÚC của các nhân đức:  
                        Mt 5, 3-12: "Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được đất hứa làm gia nghiệp. Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. Phúc thay ai khao khát nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thỏa lòng. Phúc thay ai thương xót người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc cho các con khi vì Thầy mà bị người ta bách hại và vu khống đủ điều xấu xa. Các con hãy vui mừng hớn hở vì phần thưởng dành cho các con ở trên trời thật lờn lao."
                       -CÔNG PHÚC bởi từ bỏ mọi sự mà theo Chúa:
                        Mt 10, 28-31: Ông Phê-rô lên tiếng thưa Người rằng: "Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy!" Chúa Giê-su đáp: "Thầy bảo thật các con: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ngay ở đời này, lại không được nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái hay ruộng đất gấp trăm, cùng với sự ngược đãi. Và sự sống ở đời sau. Quả thật, nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, còn những kẻ đứng hàng chót sẽ được lên hàng đầu."
                       -CÔNG PHÚC bởi thực thi Lời Chúa:
                      Mt 12,50: "Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha Ta, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em Ta, là cha mẹ Ta." - Lc 6, 47-48: "Ai đến với Thầy, và nghe những lời Thầy đây mà đem ra thực hành, thì Thầy chỉ cho các con biết người ấy ví được như ai. Người ấy ví được như một người khi xây nhà, đã cuốc, đã đào sâu và đặt nền móng trên đá. Mưa lụt dâng lên, dòng sông có ùa vào nhà, thì cũng không lay chuyển nổi, vì đã xây vững chắc."  Và Lc 11, 27-28: Khi Chúa Giê-su đang giảng dạy, thì giữa đám đông có kẻ lên tiếng thưa với Người rằng: "Phúc thay Người Mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!" Nhưng Người đáp lại: "Đúng hơn phải nói rằng: Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa."  
                      -CÔNG PHÚC  nhờ khó nhọc vất vả:
                       Ga 6, 27: "Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ngươi, bởi chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu."
                     Hoặc  Mt 11, 28: "Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi."
                     -CÔNG PHÚC bởi những việc tốt lành trong suốt cuộc đời:
                     Lc 19, 12-26: Vậy Người phán rằng: "Có người quý tộc kia đi phương xa để được phong vương, rồi trở về. Ông cho gọi mười người tôi tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và dặn rằng: Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về." Nhưng các người dân của ông ấy ghét ông và sai người đi theo mà rằng: 'Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua chúng tôi."  Được phong vương rồi ông trở về, cho gọi các đầy tớ mà trước kia ông đã trao tiền cho để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu. Người thứ nhất đến thưa rằng: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lời được mười nén." Nhà vua bảo: "Hỡi người tôi tớ tốt lành, ngươi đã trung thành trong điều nhỏ mọn, ngươi sẽ được quyền cai trị mười thành."  Người thứ hai đến thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lời được năm nén." Nhà vua đáp: "Ngươi cũng vậy, hãy cai quản năm thành." Người thứ ba đến thưa: "Tâu vua, đây nén bạc của vua tôi giữ trong khăn: vì tôi sợ ngài: ngài là người hà khắc, lấy cái không gửi, gặt cái không gieo." Vua phán rằng: "Hỡi đầy tớ bất lương, ta cứ lời ngươi mà xét xử ngươi. Ngươi biết ta là người hà khắc, lấy cái không gửi, gặt cái không gieo, sao ngươi không gửi bạc ta ở ngân hàng, rồi khi ta trở về, ta có thể lấy cả vốn lẫn lời." Vua liền bảo những người đứng đó rằng: "Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người có mười nén." Họ tâu vua rằng: "Tâu vua, người ấy đã có mười nén rồi." Vua đáp: "Ta nói cùng các ngươi: AI ĐÃ CÓ SẼ CHO THÊM VÀ NGƯỜI ĐÓ SẼ CÓ DƯ DẬT, CÒN AI KHÔNG CÓ, NGƯỜI TA SẼ LẤY ĐI CÁI NÓ ĐANG CÓ. Còn những kẻ nghịch cùng ta không muốn ta làm vua, hãy đem chúng ra đây mà giết chúng trước mặt ta."
                    "CÓ" từng bị một số người hiểu lầm là tiền bạc của cải, tài năng quyền thế, cao trọng, xinh đẹp, quý phái... Nhưng là đối nghịch với những thứ đó: CÓ là CÔNG PHÚC tạo được bởi thấp hèn, xấu xí, thiệt thòi, nghèo nàn, đau khổ... Và là đường nhân đức, những việc thờ kính phụng sự Chúa như Thánh Lễ, Kinh Nguyện, làm phúc, chia sẻ, những yêu thương nhường nhịn thứ tha, những xa lánh xa hoa, sang trọng, xác thịt... Nhưng những CÔNG PHÚC đó phải đền trả cho những lỗi lầm thiếu sót theo Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG" và phải bù trừ cho những sung sướng mãn nguyện theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU") phần CÔNG PHÚC còn lại mới tính được là CÓ theo Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".
                   "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" là Định Luật rất công thẳng của Thiên Chúa, áp dụng không riêng các Tông Đồ, không riêng người Đạo Chúa mà hết thảy trẻ già trai gái mọi dân mọi nước, tất cả những ai được làm người, từ khi chúng ta sinh ra trên cõi đời thì từng giây từng phút, Thiên Chúa đều muốn bênh vực chở che chúng ta khỏi sự dữ, luôn luôn muốn dạy chúng ta biết đường lối của Chúa, luôn muốn bảo vệ chúng ta khỏi chước ma quỷ, dìu dắt chúng ta trên đường ngay nẻo chính, dẫn đưa chúng ta về quê thật là Nước Chúa. Nhưng Người không thể CHO nếu chúng ta không "CÓ" CÔNG PHÚC , như khi thánh Phê-rô tin, Chúa mới cho ngài đi được trên mặt nước để đến với Người, nhưng tới lúc ông nghi ngờ thì liền bị chìm. Nhiều lần làm phép lạ để cứu người, Chúa Giê-su nói: "Đức tin của con đã cứu con" nghĩa là người được cứu chữa phải có CÔNG PHÚC bởi đức tin thì Chúa mới được phép CHO gấp ngàn lần CÔNG PHÚC của họ. Ngày về quê Chúa muốn làm nhiều phép lạ cho người ta tin mà theo Chúa, nhưng Người không thể thực hiện được phép lạ nào vì người ta không có CÔNG PHÚC của đức tin.  
                  Thiên Chúa có quyền năng tuyệt đối trong mọi việc mọi sự, mọi vật mọi loài, mọi nơi mọi lúc, thế mà Chúa Giê-su dạy chúng ta phải cầu nguyện: "Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.": Vì nếu Chúa muốn danh Người cả sáng trong thế giới thần linh, thì đó là quyền tuyệt đối của Thiên Chúa, nhưng trần gian này Người triệt để thực hiện Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO", nên chỉ khi nào chúng ta CÓ hợp lời cầu nguyện thì Thiên Chúa mới CHO danh Người cả sáng ở thế trần. Cũng như mọi ý định của Thiên Chúa được răm rắp tuân hành trong thế giới thần linh, nhưng phải cần chúng ta cầu nguyện để ý định của Thiên Chúa được thực hiện ở thế gian này, vì đúng theo Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" áp dụng cho nhân loại trên trần thế. Vì thế Chúa Giê-su đã ngỏ ý cùng bà Magarita trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu rằng Người ước ao chúng ta cầu nguyện cho Danh Thiên Chúa cả sáng, nên  chúng ta hằng phải ra sức cầu nguyện liên lỉ cho danh Chúa, Cha của Đức Chúa Giê-su Ky-tô, như nhà dòng nào đó lần Chuỗi Kinh Lạy Cha, hoặc giả như chúng ta có thể đọc chuỗi Lòng Thương Xót: "Vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa Giê-su xin cho Danh Cha cả sáng" hay: "Vì cuộc tử nạn đau thương của Chúa Giê-su xin cho Danh Chúa Ba Ngôi cả sáng".
                     Bởi Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" mà dù Thiên Chúa có quyền năng tuyệt đối bao trùm cả vũ trụ hữu hình và vô hình, Người vẫn vô cùng ẩn dật với những kẻ không có CÔNG PHÚC như khi Chúa Giê-su dùng quyền năng Thiên Chúa mà trừ quỷ thì nhiều người có CÔNG PHÚC  được soi lòng để nhận biết mà ngợi khen cảm tạ Thiên Chúa, nhưng những kẻ không có công phúc nên không được Chúa soi lòng thì lại cho rằng Chúa dùng tướng quỷ ma trừ quỷ!  Và như ngày nay người ta đập phá nhà thờ, triệt hạ ảnh tượng Chúa, lăng mạ sỉ nhục danh Chúa, sát hại dân Chúa, âm mưu hủy diệt Đạo Chúa, Nhưng Chúa không tỏ lộ dấu hiệu "nghiêm trị" vì họ là những kẻ không CÓ công phúc nên Chúa không thể CHO sự răn đe dạy dỗ. Ngược lại, những kẻ càng có CÔNG PHÚC càng được Chúa thương mà sửa dạy tại chỗ, thậm chí trước khi bước vào con đường sai trái.
                    Bởi Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" mà dù Giáo Hội và các Đấng Bậc trong Giáo Hội là của Chúa, đáng lẽ Chúa phải luôn dạy bảo, nâng đỡ, chở che cách riêng, nhưng Chúa vẫn cần chúng ta yêu thương lo lắng mà cầu nguyện hằng ngày hằng giờ, để nhờ CÔNG PHÚC đó, Chúa mới có thể đổ ơn chở che, dìu dắt Giáo Hội.
                     Bởi Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" mà cho đến CÔNG NGHIỆP CỨU CHUỘC của Chúa Giê-su Ky-tô cũng vậy, có người cho rằng: "Chúa đã chịu chết để cứu chuộc nhân loại thì ai ai cũng được hưởng công ơn đó.": Đúng vậy, nhưng hãy nhớ Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" này mà phải TIN và cậy nhờ CÔNG NGHIỆP Chúa, sau là phải thực thi các huấn thị của Người.
                    Và cũng bởi Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" nên nếu nhân loại không có công phúc là CÓ một Đức Nữ Trinh Thánh vẹn toàn mọi nhân đức để XỨNG ĐÁNG mang thai và sinh hạ Đấng Cứu Chuộc là Con Thiên Chúa, thì Chúa Giê-su Ky-tô không thể xuống thế làm người. Cho nên chúng ta phải đời đời cảm tạ đội ơn Đức Bà Maria. 
                     Cả ba Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CÙNG",  "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU"  và "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" được Chúa Giê-su tóm gọn trong hai câu: "AI NÂNG MÌNH LÊN SẼ BỊ HẠ XUÔNG, AI HẠ MÌNH XUỐNG SẼ ĐƯỢC NÂNG LÊN"  và "AI YÊU SỰ SỐNG MÌNH THÌ SẼ MẤT, AI GHÉT SỰ SỐNG MÌNH THÌ SẼ GIỮ ĐƯỢC NÓ CHO SỰ SỐNG ĐỜI SAU." Hai câu này nếu suy xét thật kỹ thì cũng là định luật, có thể sánh ví như các vì sao, dù cũng sáng như mặt trời nhưng ở rất xa: "Nâng mình lên" và "Yêu sự sống" là tìm an nhàn hạnh phúc, sung sướng khoái lạc, quyền bính cao trọng, vinh quang tăm tiếng... Cho thân xác ở đời này. Mà nếu tìm kiếm những thứ đó trong kiêu căng hung dữ, tham lam độc ác... Là VAY thì phải TRẢ, nếu không trả kịp ở đời này thì đời sau phải "Trả hết đồng xu cuối cùng" thì đó là "Bị hạ xuống" là "Mất sự sống". Còn nếu tìm sung sướng hạnh phúc, vinh quang bổng lộc cách tự nhiên, không lỗi luật Chúa, tức là NHẬN thì cũng phải CHO ĐI đủ số NHẬN theo Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" ("ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIỀU"), nếu không thì cũng "Bị hạ xuống", cũng bị "Mất sự sống".
                  Ngược lại, "hạ mình xuống" và "ghét sự sống" là yêu thương tha thứ, khiêm hạ nhịn nhường, đơn sơ nghèo hèn, xa tránh xác thịt tội lỗi, đi đàng nhân đức, làm phúc chia sẻ, ăn chay cầu nguyện, đọc kinh dự Lễ... Là những thứ tạo CÔNG PHÚC là CÓ thì sẽ được CHO, được "nâng lên" và "giữ được sự sống cho đời sau".
                    Nhờ biết Đinh Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" mà chúng ta thấy nhiều câu, nhiều đoạn trong Phúc Âm Chúa Giê-su Ky-tô được minh bạch sáng tỏ và còn nhiều ý tưởng mới lạ:
                    Mt 13, 10-12: "Các môn đệ đến gần hỏi Chúa Giê-su rằng: "Sao Thầy lại dùng dụ ngôn mà nói với họ?" Người đáp: "Đã ban cho các con hiểu mầu nhiệm Nước Trời, còn không ban cho các kẻ ấy. Vì ai đã có thì ĐƯỢC CHO THÊM, VÀ SẼ CÓ DƯ DẬT; còn ai không có, thì ngay cái đang có cũng sẽ bị lấy mất.":
                 "Được cho thêm, và sẽ có dư dật" cũng cần hiểu thêm một ý nữa là: không phải nhờ CÔNG PHÚC do yêu mến Chúa và tuân giữ luật Chúa, nhờ những việc phúc đức, những hy sinh hãm mình, những Thánh Lễ, Kinh Nguyện... là CÓ mà Chúa sẽ ban cho chúng ta đức tin tuyệt đối vững vàng, xác hồn hoàn toàn lành mạnh, đầy đủ, may mắn... Nhưng "Ai có sẽ được cho thêm, và sẽ có dư dật" còn có ý rằng: Chúa có thể CHO THÊM những nỗi lo lắng, những cớ vấp phạm, những chước cám dỗ, những khó khăn này, nỗi buồn nọ... Để chúng ta thắng vượt được thì mới "có dư dật" như Ga 15,1-2: "Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho, cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh trái thì Người chặt đi, còn cành nào sinh hoa trái thì Người CẮT TỈA cho nó sinh nhiều hoa trái hơn." : "cắt tỉa" là "cho thêm" thử thách, khó khăn, đau khổ, để chúng ta thắng vượt mà càng CÓ thêm CÔNG PHÚC vốn liếng cho Nước Trời. Cho nên Chúa mới phán: "Ngày nào có nỗi khốn khó của ngày đó": Đây là lời Chúa hứa ban cho những người được Chúa thương yêu cách riêng, là nhờ CÔNG PHÚC là CÓ mà Chúa được phép CHO chúng ta những nỗi khó khăn vừa sức hằng ngày để chúng ta thắng vượt được mà nên thánh. Hãy xem gương các thánh, các ngài luôn được Chúa cho những đau khổ tinh thần lẫn vật chất, mà các ngài phải phấn đấu từng giây từng phút suốt cuộc đời, cho tới khi được Chúa đón về hưởng vinh quang với Chúa.
                      Mc 4, 8-9: "Phần hạt khác rơi vào đất tốt, mọc lên, nảy nở và sinh bông trái, hạt thì được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được một trăm, và Người phán rằng: "Ai có tai để nghe thì hãy nghe.":
                     Phương thức cứu chuộc của Chúa Ky-tô trước tiên là rao giảng đường lối của Thiên Chúa để nhân loại thực thi mà được cứu độ, cùng với cách đó, Chúa Giê-su đã sống nghèo hèn khiêm hạ, khó nhọc vất vả và chết đau khổ nhục nhã mà tạo nên CÔNG NGHIỆP theo đúng các định luật của Thiên Chúa. CÔNG NGHIỆP cao cả đó Chúa sẵn sàng để ban cho hết thảy mọi người trên thế gian, nhưng Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" đòi buộc chúng ta phải CÓ thì Chúa mới được phép CHO, và cho thật dư dật: Lc 6, 38: "Các con hãy CHO, thì sẽ được Thiên Chúa CHO LẠI. Người ta sẽ đong cho các con đấu đủ lượng đã dằn đã lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các con..."  Vậy, nếu chúng ta có CÔNG PHÚC một, thì Chúa Giê-su Ky-tô sẽ dùng CÔNG NGHIỆP của Người mà nhân CÔNG PHÚC của chúng ta gấp ba mươi, gấp sáu mươi, gấp trăm lần, nhờ đó chúng ta mới được cứu độ, mới được nên thánh. Còn ai không tin Chúa Ky-tô, không cậy nhờ CÔNG NGHIỆP của Người, mà chỉ thuần công sức của họ thì dù họ có ra công gắng sức hơn chúng ta thì cũng khó mà được phần rỗi.    
                   Phúc Âm Chúa Giê-su theo thánh Gio-an. Chương 6, Đoạn 25-72:                               
                   Ga 6, 35-37: Chúa Giê-su nói: "Chính Ta là bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin Ta sẽ không hề khát bao giờ. Nhưng Ta bảo các ngươi rằng: Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin. NHỮNG AI CHA ĐÃ BAN CHO THÌ SẼ ĐẾN VỚI TA. Và ai đến với Ta sẽ không bị xua ra ngoài.":  "Những ai Cha đã ban" là những ai TỐT LÀNH, những ai có CÔNG PHÚC thì sẽ đến được với Chúa Ky-tô. Đó là Chúa Giê-su nói về Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".      
                   Ga 6, 43: Chúa Giê-su trả lời họ rằng: "Các ngươi chớ thì thầm với nhau. KHÔNG AI ĐẾN ĐƯỢC VỚI TA, NẾU CHA LÀ ĐẤNG ĐÃ SAI TA, KHÔNG LÔI KÉO KẺ ẤY, và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.": Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".
                   Ga 6, 45: "Trong sách các tiên tri có chép rằng: 'Mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy bảo' AI NGHE GIÁO HUẤN CỦA CHA, THÌ SẼ ĐẾN VỚI TA."  Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".
                   Ga 6, 46: "KHÔNG MỘT AI ĐÃ XEM THẤY CHA, trừ Đấng bởi Thiên Chúa mà ra. Đấng ấy đã thấy Cha.": Chỉ Chúa Giê-su, Đấng bởi Thiên Chúa mà ra mới biết được Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO"       
                   Ga 6, 65:  Và Người nói: "Bởi đó, Thầy bảo các con rằng: "KHÔNG AI CÓ THỂ ĐẾN ĐƯỢC VỚI tHẦY, NẾU KHÔNG ĐƯỢC CHA THẦY BAN CHO": Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO".
                    Chúng ta thấy chỉ một đoạn đối thoại giũa Chúa với người Do thái về việc Người dùng Thịt Máu Người để nuôi sống nhân loại, là ân huệ vô cùng cao trọng, quý giá, cần kíp. Nhưng đám đông đa số siêng ăn nhác làm và tưởng họ có thừa thông thái hiểu biết mà chỉ muốn lợi dụng Chúa, thử Chúa, thách Chúa thì làm gì có CÔNG PHÚC mà được Chúa soi dẫn để hiểu, để tin, cho nên có tới bốn lần Chúa Giê-su dùng các câu tương nghĩa của câu: "KHÔNG AI ĐẾN ĐƯỢC VỚI TA, NẾU CHA LÀ ĐẤNG ĐÃ SAI TA, KHÔNG LÔI KÉO KẺ ẤY" để nói về Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO". Đặc biệt chúng ta thấy có câu: "Vì từ đầu Chúa Giê-su đã biết ai là những kẻ không tin" mà tại sao Chúa vẫn nói đi nói lại việc Chúa lấy Thịt Máu Chúa nuôi sống người ta?  -Thưa, vì đó là cách Chúa thực hiện Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO". cũng như khi giảng dạy những điều rất quan trọng, Chúa chỉ dùng dụ ngôn hoặc nói xa xôi, rồi chỉ soi sáng cho người tốt lành có CÔNG PHÚC, còn kẻ không tốt thì Người xua đuổi họ bằng chính những dụ ngôn hoặc những câu tối nghĩa, khó hiểu đó. Ở đây chúng ta thấy Chúa Giê-su nói quanh co chỉ có bằng đó, không nói rõ thêm, cũng chẳng giải thích thêm, để ai không đủ CÔNG PHÚC để được Chúa soi sáng mà tin thì họ bỏ đi, ngược lại những người có CÔNG PHÚC như thánh Phê-rô thì chẳng những được soi sáng hướng dẫn để tin, mà còn vượt quá tin là nhận biết: "Lậy Thầy chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đức Ky-tô Con Thiên Chúa."
                 -Mt 15, 10-13: Sau đó Chúa Giê-su gọi đám đông lại mà bảo: "Xin nghe đây và hiểu cho rõ: Không phải cái vào miệng làm cho con người ta ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho người ta ra ô uế."  Bấy giờ các môn đệ tiến lại thưa Người rằng: "Thầy biết các người biệt phái lấy làm chướng tai khi nghe Thầy nói lời đó không?" Chúa Giê-su đáp: "TẤT CẢ CÂY NÀO CHA TA TRÊN TRỜI KHÔNG TRỒNG, THÌ SẼ BỊ NHỔ ĐI":  Đoạn này cho chúng ta thấy thực thể Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" là những kẻ tốt lành có CÔNG PHÚC như các Tông Đồ thì Chúa Giê-su cắt nghĩa tận nơi để họ hiểu: "Các con không hiểu rằng bất cứ cái gì vào miệng rồi xuống bụng rồi bị thải xuống cầu tiêu sao? Còn những cái từ miệng xuất ra, là phát xuất từ lòng, chính những cái ấy mới làm cho người ta ra ô uế. Vì từ lòng phát ra những ý nghĩ xấu xa, giết người, ngoại tình, dâm ô, trộm cướp, chứng gian, lăng nhục. Đó là những điều làm cho người ta ra nhơ nhớp. Còn ăn mà không rửa tay đâu có làm cho người ta ra nhơ nhớp."  Ngược lại: "Cha trên trời không trồng" là những kẻ không có công phúc như mấy ông Pha-ri-sêu đó thì Chúa đã không giảng giải cho họ vì Định Luật "CÓ MỚI DƯỢC CHO".
                       Mt 7, 6: "Đừng lấy của thánh mà cho chó, đừng vất ngọc trai trước mặt heo kẻo chúng giầy đạp dưới chân rồi quay lại cắn xé các con.":   Lời Chúa vô cùng quý giá ví như của thánh, như châu ngọc. Vì Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" nên Chúa không được phép dạy bảo những kẻ xấu xa độc ác ví như chó như heo, nên Người phải dùng dụ ngôn hoặc nói xa xôi, nói nơi này một ý, lúc khác một nghĩa, để chỉ những ai CÓ tốt lành, CÓ CÔNG PHÚC thì Chúa mới CHO sự soi sáng hướng dẫn để hiểu, để tin, để theo Chúa. Thật ra, khi chưa tìm thấy Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO", có thể chúng ta tưởng Chúa khuyên chúng ta hãy khôn ngoan, đừng giảng Lời Chúa cho những người xấu kẻo vừa vô ích lại nguy hiểm. Nhưng làm sao chúng ta phân biệt được ai tốt ai xấu? Cho nên đó là Chúa nói về Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO". Vậy rao giảng Lời Chúa là việc của chúng ta, còn ban cho ai là việc của Chúa.
                      Mt 7, 24-27: "Vậy ai nghe những lời Thầy nói đây mà đem ra thực hành, thì ví như người khôn xây nhà trên đá. Dù mưa sa nước cuốn, hay bão táp ập vào, nhà ấy cũng không sụp đổ vì đã xây trên nền đá. Và hễ ai nghe lời Thầy nói đây mà không đem ra thực hành, thì giống như người ngu đần, xây nhà mình trên cát, khi mưa sa nước lũ, gió bão ập vào, nhà sẽ sụp đổ và trở nên đống hoang tàn.": Nghe Lời Chúa mà đem ra thực hành thì mới có CÔNG PHÚC mà Chúa mới được phép CHO theo Định Luật "CÓ MỚI ĐƯỢC CHO" là soi sáng, hướng dẫn, nâng đỡ, chở che, để càng nhận biết và cậy trông Chúa mỗi ngày một hơn. Còn ai nghe Lời Chúa mà không thực hành thì không tạo được công phúc nên Chúa không thể soi sáng trợ giúp thì càng đọc càng thấy vô lý khó hiểu, và khi gặp khó khăn trở ngại thì dễ xa lìa Chúa.
                     Mt 11, 25-26:  Khi ấy Chúa Giê-su cất tiếng nói rằng: "Lạy Cha là Chúa tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu các điều ấy với hạng người khôn ngoan thông thái, mà đã mặc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng lạy Cha, vì đó là QUYẾT Ý của Cha.":  Những kẻ tự phụ là khôn ngoan thông thái phải trả lẽ bởi Định Luật "TRẢ HẾT ĐỒNG XU CUỐI CŨNG", những kẻ ở trong hạng khôn ngoan thông thái phải bù đắp vì Định Luật "NHẬN BAO NHIÊU THÌ PHẢI CHO ĐI BẤY NHIÊU" nên thường không đủ CÔNG PHÚC để được Chúa mặc khải những điều cao trọng về Nước Thiên Chúa. Còn những kẻ tự biết mình là bé mọn, ngu dốt, tội lỗi, trí khôn chẳng thấm gì trước mặt Chúa, chính những điều đó lại sinh CÔNG PHÚC là CÓ, để được Chúa CHO sự mặc khải những bí nhiệm Nước Thiên Chúa. Vậy "Vì đó là QUYẾT Ý của Cha" là "Vì đó là ĐỊNH LUẬT của Cha".
                                                                                                                           
                                                                                                                                                                       2000  
                                                               
                  
.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoa đẹp thường không thơm, má hồng thường phận bạc, đời lúc lên voi lúc xuống chó, con người ta thường hay được cái này mất cái kia..., nhiều người ngẫm nghĩ cho là có luật "Bù trừ" . Thế nhưng sao nhiều người suốt đời đẹp đẽ sang trọng, nhiều người suốt đời giàu có may mắn..., ngược lại nhiều người vừa xấu xí lại nghèo nàn, nhiều người suốt đời xui xẻo vất vả lận đận..., nên thiên hạ đa số cho "Bù trừ" chỉ là câu nói châm chọc.