1- Nguồn Gốc Vũ Trụ

18 Tháng Giêng 20196:31 SA(Xem: 2781)
1- Nguồn Gốc Vũ Trụ
                                                              

                                                               1- NGUỒN GỐC VŨ TRỤ


     Thủa xưa cha ông chúng ta ngỡ rằng Thiên Chúa chỉ tạo dựng mặt đất với mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú gắn vào nền trời, mà Thiên Chúa đã được tôn thờ là Đấng vô cùng cao trọng quyền phép, nhưng nhờ khoa học đã khám phá ra cả một vũ trụ bao la vô cùng vô tận hàng tỷ tỷ tinh tú, và những sự sắp xếp kỳ diệu trong việc tạo dưng mọi vật mọi loài, chúng ta mới nhận ra Thiên Chúa là Đấng cao trọng, tài năng quyền phép muôn muôn trùng trùng.

     Nhưng chính trong sự tiến bộ khoa học mà chúng ta nhận biết vinh quang của Chúa thì tiếc rằng nhiều người nhìn vào sự bao la vĩ đại của vũ trụ mà không còn tin rằng Thiên Chúa có đủ tài năng để làm được việc lớn lao cả thể như vậy. Lại có người tin vào tài năng kiến thức của họ mà cho rằng họ đã tìm kiếm khắp nơi mà chẳng thấy Thiên Chúa đâu cả.

     Người Đạo Chúa tin Thiên Chúa là Đấng tao dựng trời đất: "Lúc khởi đầu, Thiên Chúa tao dựng trời đất. Đất còn trống rỗng chưa có hình dạng." Và chúng ta thấy mọi sự Thiên Chúa tạo dựng đều lớp lang thứ tự trong điều kiện khoa học, mọi khám phá khoa học đều chứng tỏ công trình sáng tạo của Thiên Chúa là công trình khoa học tuyệt vời, Chúa Giêsu đã phán trong Thông Điệp Tình Yêu Nhân Hậu Gửi Các Hồn Nhỏ ngày 21-7-1966: "...Các lý thuyết thông thái của họ dùng làm gì ? Khoa học đích thực phát xuất từ nơi Cha, nhưng Cha chỉ ban cho những kẻ bé nhỏ." Vâng, khoa học của con người đầy dẫy sai sót, khiếm khuyết, bế tắc... Nhưng trông cậy vào sự hướng dẫn của Thiên Chúa trong những tìm tòi hiểu biết thiên nhiên để chúng ta càng tôn thờ kính mến ngợi khen Người. Vậy hãy xin Đức Chúa Thánh Thần soi sáng hướng dẫn, chúng ta tìm hiểu đôi chút về công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa.


        VẬT CHẤT.

      Mọi vật thể trong vũ trụ chỉ được cấu tạo bởi những phân tử vô cùng nhỏ bé, nhỏ đến nỗi không thể tưởng tượng nổi là còn có gì nhỏ hơn được nữa, thế mà chính nguyên tử lại được cấu kết bởi những phân tử hàng tỷ lần nhỏ hơn như electron, proton, neutron và các hạt còn nhỏ hơn gọi là quark, xen kẽ hoặc có thể là thành phần của proton và neutron trong các hạnh tâm... Sự kỳ diệu đáng nói hơn là các hạnh tâm lại có sức cuốn hút các electron với tốc độ 300 ngàn km giây vào quỹ đạo vô cùng nhỏ bé, chính tốc độ vô cùng khủng khiếp đó đã tạo cho electron thành lớp vỏ, nhân thể tích các hạt ly ty đó lên hàng tỷ lần mà trở thành nguyên tử. Nguyên tử kết hợp với nguyên tử thành chất, chất kết hợp với chất thành vật. Mọi vật thể trong vũ trụ chỉ khoảng hơn 100 nguyên chất, nhưng chúng được pha trộn kết ghép thành hàng triệu hợp chất. Từ đất đá cỏ cây cho đến cơ thể chúng ta đều được cấu tạo bằng những hợp chất.


            BÁN CHẤT ( ÁNH SÁNG và NHIỆT ĐỘ ).

     Ánh sáng từ cây củi, xăng dầu và các loại chất đốt trên mặt đất, người ta thường cho đó là nguồn electron, vì các hợp chất của chất đốt bị lửa phân hủy thì các electron thuộc các nguyên tử phóng tỏa ra mà tạo thành ánh sáng. Hoặc ánh sáng từ dòng điện người ta cũng nghĩ thuần là electron vì do nguồn electron từ đường dây phóng tỏa ra, nhưng ánh sáng từ mặt trời là do phản ứng hạnh tâm sao không kể đến proton, neutron mà lại là electron ? Thật ra ánh sáng từ mặt trời cũng như ánh sáng từ nguồn chất liệu phát sáng trên mặt đất, các bạn sẽ thấy là gồm tất cả các thành phần cấu tạo nên vật chất như electron, proton, neutron, các quark xen kẽ giữa proton và neutron trong các hạnh tâm và có thể còn những hạt chúng ta chưa biết đến. Tất cả những loại hạt đó, khi chưa được kết hợp với nhau để tạo thành vật chất, đó là những Hạt-Tự-Do, và khi chúng đang còn là ánh sáng và nhiệt độ, thì chúng là BÁN CHẤT.   

              SIÊU CHẤT.

 
        Một đĩa thức ăn cho vào hâm trong microwave, nguồn electron từ microwave phóng tỏa và bị cuốn hút vào đĩa thức ăn, vừa làm tăng tốc độ những HATUDO sẵn có trong thức ăn, vừa làm tăng tốc độ những electron thuộc các nguyên tử trong các hợp chất của đĩa thức ăn, làm thức sôi lên (Sự tăng tốc độ electron trong các nguên tử thì chưa nghe ai nói tới, mà chúng ta có thể suy đoán được qua sự dãn nở của các vật khi găp nóng, là các electron trong các nguên tử tăng tốc độ làm nguyên tử tăng thể tích, nên nhiều vật gặp nóng bị nở ra.). Khi được đem khỏi microwave, đĩa thức ăn nguội vì một phần HẠT-TỰ-DO bị cuốn hút vào không khí, phần HẠT-TỰ-DO còn lại trong thức ăn chậm lại, cùng lúc các electron thuộc các nguyên tử cùng chậm lại, không ai nghĩ tới chúng nữa nhưng chúng đã trở thành SIÊU CHẤT, va hoa nhap voi moi dung SIEU CHAT bao trum moi vat moi loai.  

      Ngay trong cơ thể chúng ta, sự chuyển đổi hợp chất của thức ăn từ ruột vào máu, sự chuyển đổi hợp chất của máu từ phổi, thận và các thớ thịt trong cơ thể, thì nguồn electron thuộc các nguyên tử của các hợp chất phóng tỏa ra làm tăng tốc độ nguồn HẠT-TỰ-DO sẵn có trong cơ thể, tăng tốc độ electron thuộc các nguyên tử của các hợp chất trong cơ thể chúng ta, mà tạo nên độ ấm cho cơ thể. Sau khi hoàn tất nhiệm vụ vô cùng quan trọng, những HẠT-TỰ-DO đó biến thành SIÊU CHẤT.

     Một căn phòng có lò sưởi đang được đốt cháy, các hợp chất trong củi bị lửa phân hủy, nguồn electron thuộc các nguyên tử của đống củi phóng tỏa ra căn phòng mỗi giây hàng tỷ tỳ hạt, mỗi hạt chỉ được thấy trong căn phòng khoảng 1 phần triệu giây, không ai hỏi chúng đã đi đâu. Thưa, chúng không đi đâu cả, chúng đã biến thành SIÊU CHẤT sau khi lưu hành trong căn phòng với tốc độ chậm dần, chui rúc và bị cuốn hút vào mọi vật, mọi ngõ nghách, vừa làm tăng tốc độ nguồn HẠT-TỰ-DO sẵn có trong phòng, vừa làm tăng tốc độ electron thuộc các nguyên tử của không khí và mọi vật, thế là căn phòng ấm lên. Dù lò sưởi có được dập tắt thì căn phòng vẫn ấm cho tới khi tốc độ của nguồn HẠT-TỰ-DO và các electron thuộc các nguyên tử của mọi vật trong phòng chậm lại và một phần HẠT-TỰ-DO bi cuốn ra ngoài hay vào lòng đất.  
        Từ lòng mặt trời, mỗi giây đều có phản ứng hạnh tâm mạnh bằng hàng trăm trái bom nguyên tử, những phản ứng hạnh tâm này liên tục phá hủy một lượng rất lớn VẬT CHẤT biến chúng thành BÁN CHẤT là nguồn HẠT-TỰ-DO. Từng giây từng giây, mỗi mét vuông trên mặt đất nhận hàng tỷ tỷ HẠT-TỰ-DO từ mặt trời, do đó mặt đất mới đủ ánh sáng và độ ấm, mỗi HẠT-TỰ-DO chỉ ở dạng ánh sáng dưới một giây rồi chuyển sang dạng nhiệt độ. Không thấy các nhà khoa học bàn đến nguồn HAT-TỰ-DO vô cùng lớn ấy, sau khi đã làm lợi ích sống còn cho mọi sinh vật trên trái đất...? Thưa, chúng đã trở thành SIÊU CHẤT.

         TỪ TRƯỜNG.

      Một số tài liệu cho rằng: nhiệt độ của mặt đất được tạo nên bởi ánh nắng mặt trời lúc ban ngày bị phóng thoát ra ngoài không gian vào ban đêm. Cách nhận xét đó không đúng, vì nguồn HẠT-TỰ-DO một phần nhỏ chỉ bị cuôn hút bởi không khí mà bốc lên tới độ cao nào đó, chứ không thể phóng thoát ra ngoài không gian, vì nguồn HẠT-TỰ-DO  nặng gấp tỷ tỷ lần những vật nặng nhất so với thể tích của chúng, nên những HẠT-TỰ-DO đó sẽ bị sức hút của trái đất cuốn hút trở lại khi bầu không khí nguội đi.
 
     Cho nên nguồn HẠT-TỰ-DO trùng trùng bất tận từ mặt trời và nguồn HAT-TỰ-DO từ các vật phát sáng phát nhiệt đã chồng chất tích lũy trên dưới năm tỷ năm, làm dầy, rộng và đặc chặt thêm MÔI DUNG HẠT-TỰ-DO bao trùm hàng trăm dặm từ bên ngoài cho tới tận tâm trái đất, càng sâu trong lòng đất càng đặc chặt, như chúng ta thấy cứ 33 mét sâu xuống lòng đất thì lại tăng thêm một độ C, cho nên tâm của trái đất lên tới hàng ngàn độ C và ngày càng đặc chặt thêm. Toàn bộ trái đất từ không khí đến đất đá cỏ cây và mọi vật mọi loài đêu chìm trong siêu dung HẠT-TỰ-DO như miếng bọt biển ngâm trong nước. Nhưng không phải chỉ số lượng HẠT-TƯ-DO từ mặt trời và các chất đốt trên măt đất trong khoảng năm tỷ năm mà tạo đươc siêu dung HATUDO đặc chặt đó, mà vì trái đất, mặt trời, mặt trăng cũng như các định tinh, hành tinh, vệ tinh... trong khắp vũ trụ từ khi hình thành đều đươc bao bọc bởi siêu dung dày đặc HẠT-TỰ-DO, lớn nhỏ tùy thể tích của chúng, nguồn HẠT-TỰ-DO từ mặt trời và các vật phát sáng phát nhiệt chỉ làm đặc thêm vùng SIÊU CHẤT bao quanh trái đất đó mà thôi. Vì thế ánh sáng từ mặt trời và các vì sao tương tự luôn luôn là đủ mọi thành phần tạo nên vật chất, và ánh sáng từ hầu hết các vật phát sáng trên mặt đất cũng gồm đủ mọi thành phần cấu tạo nên vật chất vì mọi vật đều chìm trong môi dung dày đặc HẠT-TỰ-DO.

     Các tài liệu cho thấy người ta vẫn lầm rằng từ trường là tính của vật thể, tính của trái đất, của mặt trời và mọi tinh tú. Nhưng thật ra từ trường là khối SIÊU CHẤT, nói đúng hơn: siêu dung dày đặc HẠT-TỰ-DO là SIÊU CHẤT như đã nêu trên, tạo nên từ trường. Rất dễ nhận ra từ trường được tạo bởi siêu dung HẠT-TỰ-DO là người ta đo không gian của vùng ảnh hưởng  từ trường, mà vẽ được hình dạng của nó: giống như ngọn đuốc trước làn gió mạnh, và phần đuôi dài quay về vùng khuất mặt trời, cho thấy vùng HẠT-TỰ-DO bao quanh trái đất bị nguồn HẠT-TỰ-DO từ mặt trời "THỔI", nếu không thì tại sao lại có cái đuôi ! Điều đó giúp chúng ta vừa nhận ra nguồn BÁN CHẤT là ánh sáng mặt trời vừa nhận ra khối SIÊU CHẤT là từ trường của trái đất. Và người ta còn thấy hình dạng vùng từ trường của trái đất thay đổi bởi "Gió mặt trời", nhất là khi mặt trời tới thời kỳ "Bão lửa" thì vùng từ trường là khối SIÊU CHẤT bao quanh trái đất bị nguồn BÁN CHẤT từ mặt trời thổi dữ dội hơn, làm kéo dài thêm cái đuôi nhọn của vùng từ trường, như ngọn đuốc trước làn gió rất mạnh.

     Từ chỗ hiểu lầm về từ trường, người ta cho rằng máy phát điện chỉ là nam châm kích thích các electron liên kết các nguyên tử trong khối kim loại và đường dây mà tạo nên dòng điện, nhưng thử hỏi: khi dòng điên bị tiêu thụ, nguồn electron phóng vào không gian vô vàn vô số, thì lấy electron ở đâu để bù cho các nguyên tử trong máy và đường dây? Cho nên chúng ta phải hiểu tính năng của nam châm là cuốn hút electron, mà chúng ta thấy nam châm hút sắt thép là nam châm hợp với sắt thép, biến sắt thép thành nam châm để cuốn hút electron trong không gian của vùng từ trường. Kim nam châm có hướng bắc nam là trong không gian của của vùng từ trường luôn luôn có dòng electron sinh động theo hướng bắc nam, mà nam châm trở thành lối đi của những dòng electron đó: Chẳng hạn  người ta đã thí nghiệm đặt một sợi dây đồng song song gần một kim chỉ nam, rồi cho dòng điện chạy qua sợi dây đồng, thì kim nam châm liền đổi hướng chạm sợi dây đồng đó. Rõ là dòng electron theo hướng bắc nam trong không gian của vùng từ trường đang hướng kim nam châm theo hướng bắc nam, và khi chợt có dòng điện chạy qua sơi dây đồng thì kim nam châm liền đổi hướng để cuốn hút dòng electron mạnh hơn trong dây đồng đó.

     Vậy phải hiểu về máy phát điện là: khối nam châm cũng giống như cánh quạt của máy bơm nước, hoặc cánh quạt của máy hút hoặc máy thổi, là cuốn hút electron từ môi dung SIÊU CHẤT của vùng từ trường, tống vào đường dây mà tạo thành dòng điện, như ta đặt máy bơm nước hay đầu vòi của máy bơm nước chìm trong nước, hoặc cánh quạt của máy hút, máy thổi chìm trong không khí.        

     Cũng vì không nhận ra máy điện là do nam châm cuốn hút electron từ môi dung SIÊU CHẤT trong vùng từ trường tống vào đường dây mà người ta đã không giải thích nổi hiện tượng mất điện một vùng rộng lớn (Black out) xảy ra cách đây gần chục năm tại Hoa Kỳ, là những máy điện (thủy điện hoặc điện bởi lò nguyên tử) vẫn chuyển động bình thường mà không có điện. đó là vì nguồn electron trong không khí ( trong môi dung SIÊU CHẤT của vùng từ trường) không đủ để cung ứng cho những máy điện khổng lồ của nước Mỹ, như chiếc máy bơm bị cạn nguồn nước.

     Các nhà khoa học cũng lầm về "Ozone" rằng: Những nguyên tử oxy tại phần trên của tầng khí quyển che chở trái đất khỏi bị làm hại bởi những tia cực tím. Không đúng: Nguyên tử oxy và tất cả các nguyên tử khác trong không khí không đủ dày đặc để che chở trái đất, Nhưng môi dung SIÊU CHẤT trong vùng từ trường của trái đất hàng triệu lần dày đặc hơn những nguyên tử oxy và không khí. Và môi dung dày đặc SIÊU CHẤT này là yếu tố chính để che chở bảo vệ trái đất, che chở bảo vệ cả oxy và không khí.

     Và các nhà khoa học phát hiện vành đai Van Ellen là cái hình vành khăn bao quanh trái đất, ở đó những phân tử từ mặt trời bi vướng phải từ trường trái đất. Họ lầm tưởng rằng chỉ có cái hình vành khăn đó che chở trái đất, và họ cũng không hề thắc mắc tại sao lại có cái vành đai tự dưng xuất hiện cách vô lý như vậy. Nhưng chúng ta phải nhận định rõ ràng rằng từ trường của trái đất là môi dung dày đặc SIÊU CHẤT ngăn cản nguồn BÁN CHẤT cực mạnh từ mặt trời, không chỉ trong khu vực hình vành khăn đó mà hàng trăm dặm từ vành đai đó cho đến tận tâm trái đất. Đây là vì nguồn HATUDO từ mặt trời bị chăn lại ngay khi chúng chạm tới vùng SIÊU CHẤT, do đó các nhà khoa học chỉ nhận ra "Vùng Hình Vành Khăn" mà thôi (Ring Shaped Region).

      Có một số cơ hội để các nhà khoa học nhận ra vùng SIÊU CHẤT và những dòng electron sinh động trong khối SIÊU CHẤT của vùng từ trường, khi những "Mống rồng" (Auroras) gây nên bởi "Bão mặt trời" (Solar storm), đôi lúc làm "Black out" (mất điện). Đó là nguồn BÁN CHẤT rất mạnh từ "Bão mặt trời" hay "Lửa mặt trời" (Solar Storms or Solar Flares) phóng ập tới vùng từ trường, vượt quá vành đai Van Ellen Belt và chúng  đi sâu vào vùng dày đặc SIÊU CHẤT, hai nguồn HẠT-TỰ-DO đó va chạm mà tạo nên một thảm đỏ tía cả một góc trời, tên khoa học là Aurora, dân ta gọi là "Mống rồng". Nhưng các nhà khoa học lại giải thích rằng: Nhưng đám mây phân tử (Particles clouds) từ mặt trời bị chặn bởi Từ trường trái đất và phản ứng vơi "Mô không khí " (Air molecules) mà sinh hiện tượng Aurora .

     Tóm lại, HAT-TỰ-DO vì quá nhỏ bé đến nỗi khi chúng không được kết hợp với nhau và với tốc độ chậm thì mắt con người không thấy đã vậy, mà cả những tia electron được phóng ra bởi những máy móc tân kỳ nhất hiện nay, vẫn không có phản ứng của sự va chạm tới HẠT-TỰ-DO được, cho nên các nhà khoa học vì quá tin vào tài năng của họ, vì quá tin vào những máy móc hiện đại tân kỳ, mà lầm rằng: Ngoài các vật thể và bầu không khí ra thì không còn gì khác. Đúng ra, khối lượng SIÊU CHẤT trong vùng từ trường bao bọc từ ngoài trăm dặm cho tới tâm trái đất đó, nếu được kết cấu để trở thành vật chất, thì khối vật thể đó to lớn gấp vạn lần trái đất. Điểm này cho thấy sự quá mong manh của vũ trụ vật chất tưởng chừng như không gì vĩ đại bằng và đời đời bền vững. Nhưng giả như tất cả các electron thuộc các nguyên tử của mọi vật thể đều chậm lại một chút, thì không gian sẽ trở lại như mười lăm tỷ năm trước, nhường không gian cho thế giới SIÊU VẬT THỂ.


               MẶT TRỜI.  

     Một trong khoảng 200 tỷ ngôi sao của dải Ngân hà, thuộc một trong khoảng 100 tỷ thiên hà trong tâm nhìn của những viễn vọng kính, MẶT TRỜI là một ngôi sao gần trái đất nhất, với khoảng cách 150 triệu cây số. có thể tích hơn một triệu lần thể tích trái đất, đường kính gần 1 triệu 400 ngàn cây số, độ nóng từ tâm mặt trời hàng triệu độ C, phần ngoài từ 5 tới 10 ngàn độ C. Mặt trời và Hệ thống Thái dương hình thành khoảng từ 5 đến 6 tỷ năm bởi vùng mây nóng bụi và khí, và khoảng 5 tỷ năm nữa, khi đã phung phí hết năng lượng, mặt trời sẽ tàn lụi giống như cuộc đời mỗi người chúng ta, cũng được sinh ra, lớn lên rồi chết đi.


           BẠCH CẦU (White Dwarf).

      Như chúng ta biết, nguồn năng lượng từ mặt trời được tạo bởi những phản ứng hạnh tâm, mỗi giây tương đương hàng trăm trái bom, khoảng 1 phần 10 khối lượng HAT-TỰ-DO từ những phản ứng hạnh tâm đó được phóng vào không gian, mà trái đất chỉ nhận được dưới 1 phần tỷ, các nhà khoa học đã quên một điều rất quan trọng là 9 phần 10 khối lượng HẠT-TỰ-DO còn lại bị cuốn hút tích lũy vào lòng mặt trời, từng giây từng giây như vậy đã ngoài 5 tỷ năm, vật chất càng mất đi thì SIÊU CHẤT là nguồn HẠT-TỰ-DO càng tăng. Tiếp tục như vậy 5 tỷ năm nữa, khi mặt trời cạn nguồn nhiên liệu để tạo năng lượng, thì phần ngoài của mặt trời sẽ bành trướng thành to lớn, nhiệt độ giảm và đổi màu đỏ (Red Giant), sau đó áp xuất mạnh hơn phía trong lòng mặt trời tống ra làm phần ngoài nổ tung thành đám mây bụi và khí, nhưng phần lõi của mặt trời chỉ băng độ lớn của trái đất vẫn nguyên vẹn, tuy không còn tỏa sáng mà vẫn có trọng lượng tương đương trọng lượng mặt trời như lúc trước, nên vẫn đủ sức giữ trái đất, các hành tinh cùng các vệ tinh của chúng trong Hệ thống Mặt trời y như trước (Điều này giúp chúng ta quả quyết rằng 9 phần mười khối lượng HẠT-TỰ-DO từ những phản ứng hạnh tâm bị cuốn hút tích lũy vào lòng mặt trời). Các nhà khoa học lầm rằng: vât thể phần ngoài của mặt trời bị dồn ép vào phía trong mà tạo cho phần lõi ấy của mặt trời đặc chặt đến nỗi chỉ một muỗm cà phê cũng nặng hàng ngàn tấn. Sự thật, vật thể thì không có cách nào dồn ép để có thể đặc chặt đến thế, và dồn ép bằng nguyên do nào, cách nào, mãnh lực nào. Chính các nhà khoa học cũng chỉ nêu ra thế đó, chứ chưa giải thích. Nhưng phần lõi nhỏ bé có độ nặng và sức hút khủng khiếp đó của mặt trời được tạo bởi sự pha trộn của khối SIÊU CHẤT là nguồn HẠT-TỰ-DO đã được tích lũy từ khi mặt trời hình thành -Phải nói thêm rằng: sự đặc chặt của siêu vật thể là vì các HẠT-TỰ-DO không còn tốc độ, không còn xoay vần hoặc rung động mà gắn bó tuyệt đối với nhau. Cho nên không lạ gì việc phần lõi của mặt trời chỉ nhỏ như trái đất mà lại đặc chặt đến nỗi có trọng lượng và sức hút tương đương với mặt trời lúc "sinh thời"-- Sau khi phần ngoài của mặt trời bục tóe thành mây bụi, phần lõi của mặt trời cần khoảng 100 triệu năm để cuốn hút nguồn bụi và khí đó trở lại. Khi đã ổn định, phần lõi của mặt trời và những vì sao cỡ lớn như mặt trời hoặc nhỏ hơn (khi tàn chết) sẽ nguội dần và có dáng bề ngoài giống như một hành tinh, đó là những BẠCH CẦU (White Dwarf).


         ẢO CẦU. (Neutron Star).

     Những vì sao càng lớn thì sự biến đổi của chúng từng giây từng phút từ vật chất sang SIÊU CHẤT càng nhanh càng nhiều, cho nên những vì sao có tầm cỡ từ 3 đến 5  lần lớn hơn mặt trời, khi tới thời chúng tàn chết thì còn lại phần lõi nhỏ hơn Bạch Cầu, mà lại ngàn lần đăc chặt hơn Bạch Cầu, đến nỗi chỉ một muỗm cà phê cũng nặng hàng triệu tấn. Viêc Ảo Cầu nhỏ hơn mà lại có trọng lượng và sức hút lớn hơn Bạch Cầu càng cho thấy sự lầm lẫn của các nhà khoa học về sự dồn ép phần ngoài vào phần lõi của các vì sao khi chúng tàn chết. Nhưng chúng ta hiểu Ảo Cầu là khối thể dầy đặc nguồn HẠT-TỰ-DO là nguồn SIÊU CHẤT, mà vật chất thì còn lại rất ít, cho nên Ảo Cầu nhỏ hơn và mờ ảo khó nhận ra hơn, do đó xin được dịch từ tiếng Anh chữ Neutron Star thành Ảo Cầu.


           SIÊU CẦU. (Black Hole).

     Những vì sao lớn cỡ hàng chục, hàng trăm lần mặt trời, khi tới thời chúng tàn chết thì phần ngoài cũng nổ tung thành mây bụi và khí, phần lõi còn lại nhỏ hơn Bạch Cầu và Ảo Cầu và trở thành khối đặc chặt hoàn toàn tinh ròng là khối HẠT-TỰ-DO, khối SIÊU CHẤT, không bị pha trộn chút vật chất nào. Khối SIÊU CHẤT này không còn phóng tỏa nguồn HẠT-TỰ-DO vì sức hút của nó mạnh đến nỗi nguồn HẠT-TỰ-DO với tốc độ ánh sáng cũng không thoát khỏi để đến với chúng ta, nên trong điều kiện của những viễn vọng kính tối tân nhất hiện nay: chúng vẫn tàng hình, do đó xin đươc dịch Black Hole là Siêu Cầu. Mọi vật thể kể cả các vì sao khi xáp gần Siêu Cầu đều bị cuốn hút vào chúng, và liền tan rã thành SIÊU CHẤT, thành nguồn HẠT-TỰ -DO khi những vật thể đó vượt qua VÙNG ĐỆM (Event Horizon). Một số vật thể chưa kịp tan rã thành SIÊU CHẤT trong lúc vượt qua Vùng Đệm, khi chạm tới Siêu Cầu sẽ phát nổ vô cùng dữ dội, mới phát ra những tia Xray, các nhà thiên văn nhờ đó mà tìm thấy dấu vết của Siêu Cầu. Đúng ra, chỉ một số rất ít Xray thoát khỏi sức hút cực mạnh của Siêu Cầu đã vượt không gian và thời gian hàng tỷ năm mới đến được với chúng ta. Siêu Cầu đặc chặt đến nỗi đường kính chỉ vài chục cây số đã có trọng lượng và sức hút gấp triệu lần mặt trời. Lại có những Siêu Cầu có trọng lượng và sức hút gấp tỷ lần mặt trời, cho nên có những Siêu Cầu đang nuốt hàng ngàn ngôi sao, và càng nuốt thì Siêu Cầu đó lại càng có trọng lượng lớn hơn và sức hút mạnh hơn, nên có những Siêu Cầu dường như đang nuốt toàn bộ thiên hà mà Siêu Cầu đó là trung tâm. Các nhà khoa học suy đoán rằng: Trung tâm Ngân Hà cũng có một Siêu Cầu rất lớn đang cuốn nuốt những ngôi sao trong vùng của nó và ngày càng tăng trọng lượng và sức hút.(Chỉ là suy đoán thôi vì Ngân Hà hình đĩa nên các viễn vọng kính không thể nhìn thấy trung tâm, dù đó là Siêu Cầu gần trái đất nhất).


                  SUNG NỔ (Big Bang) 


     Xảy ra cách đây khoảng gần 15 tỷ năm, Sung Nổ là vụ nổ khủng khiếp không thể tượng nổi, vụ nổ trong khoảng không gian đường kính tối thiểu là 29 tỷ niên quang, hoặc có thể hàng trăm hàng ngàn tỷ niên quang không chừng vì chúng ta không có tài gì kiểm chứng được, và đã tạo nên nhiệt độ hàng trăm triệu tỷ độ. Các nhà khoa học đã cho biết rằng từ sau khi có Sung Nổ thì vũ trụ được hình thành, mà chưa thấy họ giải thích Sung Nổ là nổ cái gì. Nhưng nếu các bạn công nhận nhiệt độ là nguồn HAT-TU-DO, là siêu vật thể trong vật thể. Từ Trường là môi dung HATUDO bao trùm trái đât từ hàng trăm dặm bên ngoài cho đến tân tâm. Bạch cầu là khối thể pha trộn đặc chặt siêu vật thể là nguồn HATUDO. Ảo Cầu là khối thể tích lũy nguồn HATUDO đặc chặt gấp ngàn lần Bạch Cầu, các bạn cũng dễ nhận ra Siêu Cầu là khối thể đặc chặt hoàn toàn tinh ròng là nguồn HATUDO của siêu vật thể, thì Sung Nổ chính là sự phát nổ của những khối siêu vật thể đặc chặt giống như Siêu Cầu mới tạo đươc vụ nổ mãnh liệt với nhiệt độ khủng khiếp như vậy. Vụ nổ đó đã tạo vận tốc cho nguồn HATUDO của thế giới siêu vật chất để chúng có điều kiện liên kết mà trở thành vật thể.

     Như vậy rõ ràng Thiên Chúa dùng chính siêu vật chất từ thế giới thần linh của Người mà tạo thành vũ trụ vật chất. Vũ trụ chỉ hình thành sau vụ Sung Nổ tức khoảng gần 15 tỷ năm nay, và vũ trụ chỉ tồn tại cho tới khi cạn nguồn năng lượng, tức khoảng vài chục tỷ năm nữa mà thôi.

           Trên đây, chỉ mượn số liệu của các nhà khoa học mà chúng ta đã thấy thế giới siêu vật chất, thế giới thần linh của Thiên Chúa không mỏng manh mơ hồ như chúng ta lầm tưởng mà vạn lần vĩ đại bền vững hơn thế giới này, và càng thực sự hiển hiện trước mắt chúng ta nếu chúng ta có những nhận thức khoa học đầy đủ: Chẳng hạn chúng ta có thể nhìn ÁNH SÁNG và biết rằng chỉ khoảng một phần trăm ngàn giây sau đó nó đã trở về thành SIÊU VẬT THỂ. Và khi chúng ta cảm thấy ấm hoặc lạnh thì biết rằng chúng ta đã cảm nhận được thế giới bên kia, chúng ta đang sờ mó đụng chạm được thế giới THẦN LINH mà từ rất lâu người ta vẫn cho là hư ảo, mơ hồ.

     Mục này chỉ nhằm mục đích giúp các bạn yêu khoa học thấy được rằng: niềm tin của chúng ta về linh hồn của con người, về Thiên Chúa và các thần thánh trong thế giới thần linh của Người, là hoàn toàn có cơ sở khoa học, không mò mẫm dò đoán vu vơ, do đó các bạn yên tâm ra sức tìm mọi phương cách để chiếm đoạt Nước Trời.
                                                                                                                            
                                                                  CHỈ CÓ MỘT VŨ TRỤ, MỘT THẾ GIỚI MÀ THÔI.
        Ông bà ta vẫn tin trời đất gồm hai cõi: Cõi Dương và Cõi Âm. Cõi Dương Trần là thế giới vật thể chúng ta đang sống, thế giới mà chúng ta có thể nhận biết được bằng ngũ quan. Còn Cõi Âm Ty thì mơ hồ, mong manh, tăm tối... Nhưng nếu có nhận thức khoa học đầy đủ thì chính "Thế Giới Bên Kia" mới được gọi là "Cõi Dương" vì nó mạnh mẽ, mau lẹ, đặc chặt, vững bền... Và chính thế giới chúng ta mới thực sự phải gọi là "Cõi Âm Trần" mơ hồ, mong manh vì chỉ được tạo bởi elctron với vận tốc cực nhanh, và tăm tối vì chỉ nhìn thấy được bởi nguồn Hatudo từ nó phóng tỏa ra hoặc nhờ phản dội, chỉ sờ mó được khi đến tận nơi, chỉ nếm được khi đặt vào lưỡi, chỉ nghe chỉ ngửi được trong bầu không khí... Tựu chung lại chỉ vì giác quan của chúng ta bị khiếm khuyết giới hạn, hai là vì chúng ta chưa có nhận thức khoa học đầy đủ, hoặc là chúng ta lờ tịt chẳng thèm để ý tới, hoặc chúng ta cho việc đó là của các nhà khoa học, chúng ta tin rằng các nhà khoa học đã dầy công nghiên cứu tự bao đời nay nên không thể lầm lẫn...
           Nhưng hãy dừng lại để tự suy xét ta sẽ thấy ngay một thế giới thật ngay trước mắt, ngay bên cạnh và ngay trong thân xác chúng ta. Chẳng hạn một buổi sáng bạn ra công viên với quần sọc và áo thung, nếu bạn chạy cho tới khi mồ hôi toát ra, gặp một chiếc ghế đá mà bạn vô tình ngồi thẳng xuống thì sẽ có cảm giác như bị điện giật phải nhỏm dậy... Có thể bạn cứ ngỡ "cái lạnh" đi vào trong cơ thể bạn, nhưng đó chính là nguồn Hatudo dày đặc với tốc độ cao trong cơ thể bạn bị cuốn hút vào chiếc ghế đá có nguồn Hatudo thưa và tốc độ thấp hơn. Đây chính là điểm chốt để chúng ta một phần nhận ra sự hiện hữu của thế giới bên kia cách xác thực: dù không nhìn thấy, không nghe, không ngửi, không nếm thấy nhưng chúng ta có thể sờ mó đụng chạm được, vì nguồn Hatudo hiện hữu trong mọi vật thể quanh ta, và ngàn lần dầy đặc hơn trong lòng đất, hàng chục vạn lần dày đặc hơn trong lòng mặt trời, hàng trăm triệu lần đặc chặt hơn trong Bạch Cầu (White Dwarf), hàng triệu triệu lần đặc chặt hơn trong Ảo Cầu (Neutron Star) và hàng tỷ tỷ lần đặc chặt hơn trong Siêu Cầu (Black Hole)... Nguồn Hatudo vừa là vật thể của thế giới chúng ta vừa là vật thể của thế giới bên kia.
            Điểm chốt thứ hai chính là Siêu Cầu (Black Hole): Siêu Cầu là một vật thể vô cùng bền vững và kỳ diệu, thực sự hiện hữu cách chắc chắn. Siêu Cầu là VẬT THỂ của thế giới chúng ta  và cũng là VẬT THỂ của thế giới bên kia, thế giới mà chúng ta vẫn lầm tưởng là mơ hồ huyền ảo... Không, thế giới ấy thật gần gũi, thật thân thuộc, thậm chí còn gần gũi thân thuộc hơn chính cả thế giới này nếu chúng ta có chút nhận thức để gạt bỏ thành kiến là thế giới ấy xa xôi mơ hồ.
           Một bằng chứng khác rất xác thực về thế giới bên kia: như chúng ta nhìn thấy những "pa-nô" của hệ thống điện mặt trời trên một số mái nhà, người ta lầm rằng ánh sáng mặt trời đi qua lớp hợp chất mỏng của những "pa-nô" đó thì liền được chuyển hóa thành điện... Không, không phải là chuyển hóa! Thật ra, nếu bạn nào còn nhớ cái giá sàng cát ở Việt Nam mình, là một khung gỗ chữ nhật có lưới mắt cáo khoảng 2 mét vuông, kèm hai chân gỗ, dùng để lọc cát để trộn vữa xây nhà bằng cách xúc từng xẻng cát hắt qua cái sàng cát để loại bỏ những viên sỏi lớn, thì những "pa-nô" trong hệ thống điện mặt trời giống hệt cái giá sàng cát đó: những "pa-nô" dùng để SÀNG ánh sáng mặt trời: như đã trình bày, ánh sáng mặt trời là hỗn hợp của neutron, proton, electron... Và cuốn hút giao hưởng lẫn nhau, nên với tốc độ 300 ngàn km/giây, ánh sáng mặt trời không thể trực tiếp trở thành điện mà phải được sàng lọc bởi các "pa-nô" để tách riêng và giữ lại electron, vì electron dù vô cùng nhỏ bé nhưng lại có thể tích ngàn lần lớn hơn các hạt khác. Điều này cho thấy vật thể của thế giới vô hinh cũng đơn giản như vật thể trong thế giới hiện hữu, có điều giác quan của chúng ta khiếm khuyết, nhưng chỉ cần suy xét một chút thì dễ dàng nhận ra: thế giới hiện hữu và thế giới vô hình chỉ là MỘT THẾ GIỚI.

                                                                            SINH VẬT KHÔNG TỪ ĐẤT MÀ RA.
          Nhiều người tin rằng vũ trụ tự hình thành thì ngàn lần khó tin hơn chúng ta tin Thiên Chúa là Đấng tạo thành trời đất và mọi vật mọi loài. Và cũng vì tin rằng vũ trụ tự nhiên mà có nên người ta bắt buộc phải tin sự sống cũng tự nhiên mà có hoặc tin là sự sống bởi đất mà ra như thuyết tiến hóa rằng: khi đất có đủ điều kiện độ ẩm và nhiệt độ thích hợp thì liền sinh ra những thực vật sơ đẳng như tảo, rong... Từ đó tiến hóa thành thực vật cao cấp, thực vật cao cấp tiến hóa thành động vật sơ đẳng, động vật sơ đẳng tiến hóa thành động vật cao cấp, và con người được tiến hóa từ loài khỉ...! Chướng tai như vậy mà có thể nói được, và chuyện con người bởi khỉ mà ra thì thiên hạ hầu hết đều tin như thật, nhất là giới học sinh, sinh viên, giáo sư, bác sĩ...! Các bạn có thể suy xét, nếu quả như thuyết tiến hóa thì vũ trụ này có đến hàng tỷ tỷ hành tinh có sự sống và ít nhất có hàng ngàn tỷ loài người, mà tối thiểu phải có hàng trăm tỷ loài người có trước chúng ta hàng tỷ năm, thế thì khoa học của họ tiến bộ đến mức nào! Nếu quả như vậy thì họ đã xuất hiện ngay từ khi chưa có loài người, thậm chí từ khi chưa có sinh vật trên trái đất!
          Chính chúng ta cũng có thể làm thí nghiệm để biết thuyết tiến hóa đã bế tắc ngay từ đầu là đất nước không thể tự tạo nên sinh vật bằng cách: lấy nước ao hoặc nước hồ đựng vào hai cái chai (chỉ đổ phân nửa chai), một chai đem luộc kỹ để khử trùng còn một chai để bình thường, rồi cùng đậy thật chặt cả hai và đem để nơi nào có ánh sáng và nhiệt độ vừa phải... Chỉ vài tuần sau chúng ta sẽ thấy kết quả là cái chai không được khử trùng sẽ đổi dần sang màu xanh rêu, đó là rêu tảo đang sinh sôi nảy nở, còn cái chai nước đã được khử trùng thì không có gì thay đổi... Việc thí nghiệm tương tự cách này các nhà khoa học đã thực hiện hàng trăm năm nay bằng một bình cầu lớn, có đất, đá và tạo độ ẩm, nhiệt độ và ánh sáng thích hợp cho sự sống phát triển... Cho đến nay vẫn không có gì thay đổi trong cái bình cầu đó, chứng tỏ luận chứng về thuyết tiến hóa đã có vấn đề, thế mà nhiều nhà khoa học vẫn chưa chịu thua, những kỷ nguyên đầu của thế kỷ 20, có nhiều người còn muốn tìm cách tự tạo ra sự sống và có những lúc họ tưởng đã sắp thành công... Thế nhưng từ khi tìm ra DNA thì hóa ra sự sống phức tạp ngoài sức tưởng tượng đến nỗi không ai còn dám mơ tưởng tự tạo sự sống nữa.
            Bây giờ người ta lại quay sang tìm kiếm xem có phải sự sống từ các hành tinh khác mà đến qua những thiên thạch từ ngoài không gian rơi vào trái đất, những thiên thạch đó mang theo mầm sống như rêu, tảo... rồi tiến hóa dần thành thế giới thực vật, động vật và con người như hiện nay! Nhưng các nhà tiến hóa lại gặp một câu hỏi không thể trả lời là: Vậy sự sống từ các hành tinh đầu tiên đó từ đâu mà đến, thưa các ngài?
            Tóm lại, sự sống từ cánh hoa cọng cỏ, con ong con bướm... Đều kỳ diệu khôn lường như những phép lạ, mà chỉ có Thiên Chúa là Đấng toàn năng toàn trí mới có thể tạo nên. Chỉ cần tự tin vào sự suy xét của chính chúng ta là đã có thể nhận ra.

                                                                        CON NGƯỜI KHÔNG BỞI KHỈ MÀ RA.
         Con người được Thiên Chúa tạo dựng cách nào cũng không ảnh hưởng đến đức tin của những ai được Chúa Thánh Thần dậy bảo để tin Chúa, không ảnh hưởng đến việc tin chỉ con người là có linh hồn mà thôi vì Kinh Thánh đã dạy rất rõ: "Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi SINH KHÍ vào lỗ mũi..." Nghĩa là Thiên Chúa tạo dựng con người bằng vật thể dù bằng bất cứ cách nào, chỉ khi là NGƯỜI mới THỔI SINH KHÍ là tạo dựng LINH HỒN để kết hợp với thân xác. Nhưng con người không tiến hóa bởi khỉ vì có tối thiểu bẩy điều khác biệt mà chỉ một trong bẩy khác biệt đó cũng đã xác định rất rõ con người không thể bởi khỉ.
        1- Bộ óc.
       Từ bao đời nay, không ai sinh ra mà có thể đứng dậy, đi, chạy ngay được, mà phải "Ba tháng biết lẫy, bẩy tháng biết bò", tám chín tháng mới có thể tập vịn tập lân, những bước đầu tiên còn ngã lên ngã lên ngã xuống, thường thì già trẻ lớn bé nếu không tập bơi tập lội mà rớt xuống nước đều chìm ngay, ngược lại khỉ cũng giống như hầu hết các con vật đi trên đất đều tự biết bò, đi, chạy nhảy, leo trèo, bơi lội... đều không cần tập tành gì cả. Tất cả các "tài năng" của khỉ đều do trời phú bẩm, sinh ra là được như vậy, lớn lên tới già cũng chẳng khác biệt, chẳng phát triển thêm. Con người mới sinh ra khờ dại hơn khỉ, nhưng lớn lên thì con người thông minh gấp trăm gấp ngàn lần khỉ. Còn khỉ thì người ta phải tốn công tốn sức lắm mới dậy chúng được một số động tác để làm trò, đóng phim... mà không ý thức được chúng làm gì.
        Nhiều nhà chuyên môn về động vật đã có những xem xét so sánh để xếp loại sự thông minh của các loài động vật, lợi điểm của khỉ là có thân hình và tứ chi giống người, nên có nhiều cử chỉ động tác rất giống người, nhưng những hành động cử chỉ đó không mấy ý thức... Còn những con vật khác như chó, mèo, heo, ngựa... Dù đầu, mình, mặt, mũi và tứ chi khác hẳn con người, nhưng những hành động của chúng lại có ý thức hơn khỉ nhiều lần. Cho nên xếp thứ tự thông minh của các con vật thì khỉ phải đứng hạng 5 hoặc sau nữa. Nếu theo thứ tự thông minh mà tiến hóa thì con người phải bởi chó, mèo, heo, ngựa... Thay vì bởi khỉ, hoặc phải có mấy loài thông minh hơn loài người... Như vậy mới đúng là tiến hóa.
         Con người thua hẳn loài chim đôi cánh để bay, thua hẳn loài cá có thể bơi lội dưới nước, thua hẳn khỉ vượn môn leo trèo, thua hẳn sức mạnh của sư tử, cọp, beo... Và rất nhiều thứ con người thua con vật, duy chỉ có trí tuệ thì con người hơn hẳn, hơn tuyệt đối, hơn gấp ngàn lần con vật. Vậy nếu nói con người được tiến hóa bởi khỉ thì sao khỉ không thông minh gấp ngàn lần những con vật khác mà lại thua kém quá như vậy? Thật ra, chỉ nói về sự ngu dốt của khỉ cũng đủ để chúng ta đừng bao giờ nhắc đến "Tổ tiên của chúng ta là khỉ".
         2- Ngôn ngữ.
         Gần đây một số người chuyên môn nghiên cứu về khỉ đã dạy chúng làm hiệu, có lẽ muốn chứng tỏ "tổ tiên" chúng ta cũng thông thái, nhưng kết quả chẳng thấy khỉ ta thông minh chút nào mà lại cho mọi người nhận rõ rằng: ngôn ngữ của loài khỉ thật thảm hại gần như số không. Mặt này thì khỉ thua xa rất nhiều con vật, không kể một số như nhòng, sáo, két , quạ, bắt chiếc tiếng người rất sõi tuy không ý thức, còn hầu hết các gia súc như chó, heo, gà, vịt, ngan, ngỗng... Cho tới nhiều loài chim và thú rừng, ngôn ngữ của chúng có thể truyền đạt vui, buồn, yêu, ghét và bày tỏ ý muốn hơn hẳn khỉ. Về ngôn ngữ mà nói khỉ có thể tiến hóa để thành người thì thật không khoa học chút nào, vì ngôn ngữ của tất cả các loài trên trái đất cộng lại cũng chưa được bằng một phần trăm của con người, mà khỉ lại thuộc hạng bét. phải chi khỉ biết được một tiếng "yes" hay "no" để cho cái thuyết tiến hóa khỏi quá lầm lẫn. Có lẽ Chúa cũng thương, biết rằng ngày nay chúng ta phải tranh cãi lôi thôi nên sinh ra khỉ câm đặc, chứ lẽ thường thì sao khỉ lại quá tệ như vậy. Thế mà người ta lại mượn danh khoa học để quả quyết rằng con người bởi khỉ mà tiến hóa thành.
       3- Khóc cười.
       Con người khi lọt lòng mẹ liền cất tiếng khóc, người ta gọi là "tiếng khóc chào đời". Nhiều người ngẫm nghĩ bi quan rằng "đời là nước mắt". Nhưng chẳng bao lâu sau tiếng khóc chào đời đó, con người bắt đầu cười và rồi cười bằng nhiều cách, kiểu, giọng, điệu... Đã có bao lời văn, vần thơ nói về nụ cười và tiếng khóc bởi khóc cười biểu lộ rất phong phú tình cảm của con người, nào cười mỉm, cười chúm chím, cười toe toét, cười tủm tỉm, cười nụ, cười ha hả, cười mỉa mai, cười xum xuê, cười diễu cợt, cười đểu, cười hả hê, cười xởi lởi, cười rộ, cười râm ran... Còn khóc thì nào khóc rưng rưng, khóc sướt mướt, khóc lã chã, khóc đầm đìa, khóc tỉ tê, khóc thút thít, khóc nỉ non, khóc ai oán... Trong các con vật có vài con biết chút khóc cười: con trâu đực khi húc thắng đối thủ, nó nghểnh cổ nhe răng dù không thành tiếng, người ta cho là trâu biết cười. Khi trâu bị bắt làm việc quá sức, chúng vừa làm vừa nước mắt lã chã. Trâu mẹ bị người ta bắt phải xa con nhỏ, nó khóc nước mắt nước mũi đầm đìa cho tới khi được gặp lại con mới hết khóc. Con chó lúc vui mừng thì mặt mũi hớn hở, cổ họng rít lên giọng thích thú, chó khi chưa quen bị nhốt thường kêu la rên rỉ, chó con lúc mới bị bắt xa mẹ cũng kêu khóc inh ỏi. con heo lúc đói cũng kêu khóc đòi ăn, lúc bị bắt trói cũng kêu la ầm ĩ. Con gà kêu la quang quác lúc bị rượt đuổi hoặc bị bắt. Con vịt lúc bị rượt bắt và lúc gặp nguy hiểm cũng biết kêu biết la...
         Còn khỉ thì khác hẳn, khỉ chẳng cười cũng chẳng khóc, khỉ loài nhỏ thì vui, buồn, tức giận, lo sợ, lúc nào cũng nho nhe chọc chẹc. Khỉ loại lớn lúc nào mặt trông cũng buồn xo, chẳng có cử chỉ nào có thể sánh ví với cười hoặc khóc, có bị bắt trói hoặc đánh đập cũng chẳng nhỏ được giọt nước mắt nào... Cho nên nói về khóc cười thì trâu, chó, heo, gà, vịt... còn có chút giống người còn khỉ thì quá xa vời cách biệt. Nếu có chuyện tiến hóa thì hàng chục tỷ năm nữa khỉ cũng không thể khóc hoặc cười để thành người.
     4-Bộ lông.
     Khỉ có bộ lông giống như bộ lông chó, mèo, beo, gấu, cọp, thỏ... Từ đầu tới chân, độ dài gần như đồng đều làm thành một bộ lông, chỉ khác chỗ dày chỗ thưa, chỗ lông cứng lông mềm.
     Nhưng con người thì có tới 7 loại thuộc về lông: tóc, lông mi, lông mày, râu ria, lông nách, lông hạ bộ và lông trên da, 7 loại khác biệt nhau rõ rệt từ hình dạng, độ dài, độ cứng mềm, độ dày thưa... Nên được chia thành nhiều bộ: bộ tóc, bộ lông mày, bộ lông mi, bộ râu, bộ ria, bộ lông nách, bộ lông hạ bộ, bộ lông ngực, bộ lông chân... Còn lông trên da thường không được gọi là bộ, trừ người có bộ lông thật rậm. Và cả 7 loại lông của người đó, không loại nào giống lông của khỉ. Riêng tóc thì chỉ con người mới có tóc, không con vật nào có tóc, và tóc khác biệt với mọi loại lông khác vì tóc có độ dài hàng mét, có người nuôi bộ tóc tới hàng chục mét, và tóc chỉ mọc để che phủ phía ngoài sọ não. Người Việt nói "Cái răng cái tóc là vóc con người" bởi có tóc thẳng, tóc bồng, tóc gợn sóng, tóc quăn, tóc xoắn, tóc xù, tóc mây, tóc rễ tre... Tóc lại có tóc vàng, tóc nâu, tóc xám, tóc hung, tóc huyền... Nhiều người lúc nào cũng uốn nắn, sửa sang, nâng nưu, tốn kém rất nhiều thời giờ tiền của cho mái tóc... Thế mà không nhớ chỉ sự khác biệt của bộ tóc thôi khỉ đã không đủ điều kiện khoa học để tiến hóa thành người.
        Và nếu nói như lý luận của tiến hóa rằng: con người xưa kia cũng lông lá như khỉ, sau nhờ văn minh tiến bộ; biết xử dụng phương tiện nhân tạo để che chở thân thể nên mới trơn nhẵn như ngày nay.
       Chúng ta cứ thiên kiến rằng các nhà khoa học vô cùng tài ba, họ đã nghiên cứu tường tận tỷ mỉ và có chứng cớ rành rành mới tuyên bố, nên họ nói gì là chúng ta tin nằm lòng ngay, không dám suy xét kiểm chứng gì hết.
        Nếu con người trước kia lông lá giống khỉ mà rụng hết vì biết dùng tơ lụa vải vóc thì toàn thân phải rụng đều mới đúng là tiến hóa, tại sao đầu, râu, ria, lông nách... lại mọc rậm hơn, dày hơn, cứng và dài hơn? Ngược lại những nơi như nách háng của khỉ lại là những chỗ lông thưa, ngắn và nhỏ hơn... Cho thấy rõ ràng những khác biệt đó ngược lại với điều kiện để tiến hóa. 
        5- Hình dạng.
        So với các con vật khác thì thân hình khỉ thật rất giống người, từ đầu, mình, chân, tay, mắt, mũi, ngực, bụng... Bàn tay cũng 5 ngón, 4 ngón nhỏ một ngón cái, chỉ có chân khỉ thì 4 ngón nhỏ dài như 4 ngón tay và ngón chân cái tách rời giống ngón tay cái, nên chân khỉ  có thể làm việc giống hệt như bàn tay, về điểm này khỉ còn có lợi thế hơn người, thậm chí có loại khỉ có ngón chân cái mọc ngược lại phía sau đối hẳn với 4 ngón chân kia nên rất tiện việc trèo bám. Theo cách giải thích của tiến hóa thì chân người trước kia cũng tình trạng tương tự chân khỉ, nhưng do không còn leo trèo thường xuyên nên mới có bàn chân xinh xắn như hiện nay... Giả sử Thiên Chúa sáng tạo chúng ta theo cách tiến hóa đó thì con người mất bao nhiêu tỷ năm mới có được bàn chân 5 ngón suông sẻ? Nhưng hãy nhìn kỹ điều nhược lại với tiến hóa là đôi chân khỉ ngắn tỷ lệ gấp đôi chân người, còn đôi tay khỉ lại dài gấp đôi tay người, nếu bảo khỉ tiến hóa để khỉ đứng dậy đi bằng 2 chân để trở thành người, thì chân người phải ngắn hơn chân khỉ mới đúng, vì đôi chân chịu sức nặng của toàn thân, chứ sao chân người lại dài ra như vậy? Và nếu không còn phải dùng tay để chống đất mà đi thì tay người phải dài thêm, chứ sao lại ngắn đi như vậy? Như vậy có phải là ngược lại với tiến hóa không?
        Thật ra, khỉ, vượn, đười ươi, dã nhân... Con tay dài tỷ lệ gấp đôi gấp ba tay người, con thì chân ngắn tỷ lệ gấp đôi gấp ba chân người, đều được sáng tác theo ý muốn của Thiên Chúa để thích hợp cho con thì bò, con vừa đi vừa chống, con leo trèo, con đánh đu, bay nhảy... Mỗi thứ mỗi vẻ tùy địa bàn sinh sống, làm vui tươi phong phú mặt đất.
        6- Không có tiến hóa.
         Nếu con người tiến hóa từ khỉ thì vạn vật từ thực vật sơ đẳng, thực vật cao cấp, động vật sơ đẳng, động vật cao cấp cũng phải đang trong tình trạng biến hóa cách đều đặn mới đúng là tiến hóa, cớ sao lại chỉ có con người tiến hóa từ khỉ? Nhưng gọi là tiến hóa thì phải tiến hóa khoa học chứ không phải là phép lạ, phải tiến hóa trong điều kiện tự nhiên, chẳng hạn muốn có giống người thì phải có loại thực vật sơ đẳng có khuôn mẫu của con người, rồi hàng triệu hàng tỷ năm sau mới tạo nên được thực vật cao cấp tương tự con người và hàng tỷ năm sau mới tạo nên được sinh vật sơ đẳng có hình dạng người, và từ sinh vật sơ đẳng đó cần hàng tỷ năm để tiếp tục tiến hóa cho tới khi thành sinh vật cao cấp giống người... Và tất cả mọi vật mọi loài như chó, heo, trâu, bò, ngưa... cũng bắt đầu từng loại, từng loại biến đổi từ sơ đăng đến cao cấp...
        Nhưng hãy quan sát thật kỹ hàng ngàn hàng vạn con vật xem có con nào từ con nào mà ra không? Chẳng hạn con voi với cái vòi kỳ lạ ngộ nghĩnh vừa dùng để thở vừa hút được nước, lại có thể dùng để cầm, cặp ngà từ đôi răng nanh quý giá, thân hình như cái nhà lá, bốn chân như bốn cột nhà, thì con voi đó tự cây nào, con nào mà tiến hóa thành vậy? Hoặc như con trâu với bộ da dày, cặp sừng con nhọn, bốn chân có móng chẻ để lội bùn cho khỏi trơn trượt, vậy nó từ thực vật nào con vật nào tiến hóa thành vậy? Hay như con hiêu cao cổ hiền lành ngộ nghĩnh, bốn chân như bốn cái sào lênh khênh, bộ lông sặc sỡ xinh đẹp, vậy nó có gốc gác từ thực vật nào, con vật nào mà tiến hóa thành vậy?
        Thực tế hàng trăm ngàn loại cây cỏ rêu tảo, tôm cá, gia súc, dã thú... Mỗi thứ mỗi vẻ, hết sức lạ lùng kỳ diệu ngộ nghĩnh xinh đẹp, chẳng có giống nào biến đổi từ giống nào, chẳng có con nào biến đổi từ con nào. Vậy mà chỉ con người tiến hóa từ khỉ sao?
        Cũng phải nói thêm rằng có người lầm lẫn từ ngữ 'tiến hóa' như cóc, ếch, nhái... Có phải đó là một hiện tượng của tiến hóa không? Hoặc như con ve đẻ trứng trên cây rồi nở thành sâu chui xuống đất và lột xác nhiều lần, có loại tới 24 năm sau mới chui lên khỏi đất trở lại thành con ve, như vậy xem ra có sự tiến hóa không? Hoặc người ta đã tìm thấy loại cây trong rừng bắt được động vật và loài rong dưới biển bắt được cá... Có phải đó là loài thực vật đang tiến hóa thành động vật không?  Thưa rằng không, tuyệt đối không! Đó là cách sáng tạo kỳ diệu ngộ nghĩnh của Thiên Chúa mà thôi, tất cả những thứ đó đã được sinh ra tự bao đời và muôn đời vẫn thế không thay đổi, trứng cóc, trứng nhái vẫn mãi mãi tiếp tục nở con nòng nọc, trứng ve vẫn mãi mãi nở sâu chui xuống đất, cây bẫy động vật vẫn sinh cây bẫy động vật, rong bắt cá vẫn mãi mãi sinh rong bắt cá... Vì thế không thể vin vào vài trường hợp đó mà nói là tiến hóa.
       Vậy tiến hóa không kiểu như phép lạ, tiến hóa không như tưởng tượng, tiến hóa không lơ mơ mà phải khoa học, phải thực tế. Hãy quan sát và suy xét thật kỹ: Không hề có tiến hóa, nên đừng lấy những bằng chứng mơ hồ để nói rằng con người được tiến hóa từ một con vật quá nhiều khác biệt như vậy. Tệ hơn nữa là có người dùng lý luận này để chối bỏ Thiên Chúa và phủ nhận con người có linh hồn.
         7- Con người chỉ là một loài khỉ.
         Có người lại nói: dù không có tiến hóa đi nữa thì loài người chỉ là một loài khỉ cao cấp mà thôi.
         Câu nói này cũng chẳng có gì sai, bởi nói đúng hơn thì con người cũng chỉ là một loài động vật giống như các động vật khác là cũng phải được sinh ra, phải hít thở, phải ăn uống để lớn lên rồi cũng ốm đau bệnh tật, cũng già đi rồi phải chết. Nhưng con người khác hẳn các con vật là có trí tuệ thông thái hơn hẳn, hơn gấp ngàn lần. Sự khác biệt này chứng tỏ con người có linh hồn, bởi so sánh thể xác thì loài người có khác biệt mấy đâu, thậm chí còn có mặt nào đó thua kém các con vật, nhất là thể xác con người và thể xác loài khỉ lại càng gần, thế thì tại sao khỉ gần giống người như vậy mà khỉ lại đần độn? Thưa bởi chính linh hồn làm con người thông thái gấp ngàn gấp vạn. Và chính sự khác biệt là chỉ có con người có linh hồn nên không đời nào khỉ có thể tiến hóa thành người.
                                                                                                  
                                                                                                                                                       1999
           


  
        
        
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Lời Chúa Giesu Kyto được ghi chép quá ít so với các loại sách vở nhưng đã chất chứa đầy đủ mọi lý lẽ khôn ngoan đủ dể cứu độ nhân loại. Phúc Âm Chúa cũng nói rất ít về Đức Mẹ, nhưng chỉ một số đoạn ngắn mà chúng ta có thể tìm thấy tất cả các bằng chứng về các nhân đức của Người. Những công phúc đó đã tạo nên vô vàn công phúc để Đức Mẹ được Chúa thưởng dịa vị cao trọng nhất dưới ngai Thiên Chúa
Lòng kính mến Đức Mẹ đã có từ thời Chúa Giê-su còn rao giảng: khi nhận ra Chú cao trọng quyền năng, người ta kính mến ngưỡng mộ vị sinh thành ra Người: "Phúc thay dạ đã cưu mang Người, phúc thay vú đã cho Người bú mớm."
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Chúa Giê-su dã hứa thành lập Giáo Hội, dặt người lãnh đạo, hứa nâng đỡ bảo vệ và trao quyền cho Giáo Hội.
Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ Người đưa tôi dến nguồn nước trong lành, và bổ sức cho tôi.
Nhiều người đọc Phúc Âm thấy những câu xem ra khó hiểu, sai sót, nghịch lý, mâu thuẫn..., nên không tin đó là Lời Chúa, không tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa. Cũng có người tin Phúc Âm, tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa nhưng cho là tại "Tam sao thất bản", hoặc tại phong tục tập quán của người Do-thái khác lạ... . Thật ra những từ, những câu, những đoạn có vẻ khó hiểu, lẩm cẩm lại là những điều cốt lõi quan trọng. Ở đây chỉ xem xét những câu khó hiểu nhất mà chưa từng được giải thích hoặc giải thích chưa thỏa đáng.
Phải hiểu Kinh Thánh mới biết Kinh Thánh vô cùng khoa hoc, mà chỉ được Thiên Chúa soi sáng mới hiểu được Kinh Thánh: Ga 6, 45: "Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết thảy mọi người phải được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Cha, thì sẽ đến với Ta"
Cũng như phần đầu của sách Sáng Thế, đoạn Kinh Thánh đầy thi vị mộng mơ này ần chứa những công việc vô cùng trọng đại của Thiên Chúa.
Trong những muc trước tôi thường phải tìm kiếm lựa chọn rồi cố công thực hiện, nhưng Thiên Chúa Ba Ngôi thì tôi không hề mơ ước