3- A-ĐAM E-VÀ

10 Tháng Hai 20167:27 SA(Xem: 1613)
3- A-ĐAM E-VÀ
                                                      
                                                        
                                                                         3-A-ĐAM   E-VÀ

                  Cũng như phần đầu của sách Sáng Thế, đoạn Kinh Thánh đầy thi vị mộng mơ này ẩn chứa những công việc vô cùng trọng đại của Thiên Chúa:  
                       St 2, 4b-6: "Ngày ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa làm ra đất và trời. Chưa có bụi cây ngoài đồng nào trên mặt đất, chưa có đám cỏ ngoài đồng nào mọc lên, vì ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất và không có người để canh tác đất đai. Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất.":
                       "Chưa có bụi cây", "chưa có đám cỏ" là chưa có công việc gì trên trần thế được thực hiện, chưa có phúc cũng như chưa có tội vì "Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất" là chưa có sự sống, và "Không có người để CANH TÁC đất đai": chưa có đau khổ, bệnh tật, chết chóc.
                       "Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất.": Thiên Chúa tạo dựng sự sống khắp thế gian.
                        St 2, 7: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật.": Thiên Chúa tạo dựng con người bằng "Bụi từ đất" là Thiên Chúa tạo dựng thân xác chúng ta bằng vật chất. "Thổi SINH KHÍ vào lỗ mũi" là tạo dựng một linh hồn để kết hợp với thân xác đó. "Và con người trở nên một SINH VẬT.": Câu này bị hiểu lấm là Thiên Chúa hà hơi vào cục đất có hình người để cục đất đó có sự sống. Nhưng Thiên Chúa cần phải dùng hơi để mà thở sao? Cho nên "SINH KHÍ" chính là THỊT MÁU thật của Thiên Chúa, và "THỔI SINH KHÍ" là Thiên Chúa sinh ra LINH HỒN chúng ta bằng chính Thịt Máu Người. Và "SINH VẬT" là SINH LINH thuộc thế giới thần linh, có nghĩa rằng khi thân xác chúng ta được tạo thành trong bụng mẹ thì Thiên Chúa trực tiếp lấy một phần thân thể Người để sinh ra một VỊ THẦN để kết hợp với thân xác đó. Vậy đây là câu Kinh Thánh căn bản xác định con người có linh hồn.
                        St 2, 8: "Rồi ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra.": "Vườn cây" là những việc tốt hoặc xấu do con người của con người. Ê-đen là sự bình an Thiên Chúa phú bẩm cho những kẻ ngây thơ trong trắng, khiêm hạ tốt lành. Khi phạm tội, con người bị đuổi khỏi Ê-đen là sự mất bình an của kẻ phạm tội.
                         St 2, 9: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên mọi thứ cây trông thì đẹp mắt, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây biết điều thiện điều ác.": "Thứ cây trông thì đẹp mắt, ăn thì ngon" là sự thích giầu có sang trọng, ăn ngon mặc đẹp.  "Cây trường sinh" là những việc lành thánh sinh công phúc cho Nước Trời. "Cây biết điều thiện điều ác" là những việc gây nên tội lỗi.
                       St 2, 10-14: "Một con sông từ Ê-đen chảy ra tưới khu vườn, và từ đó chia làm bốn nhánh. Tên nhánh thứ nhất là Pi-sôn, nó bao quanh tất cả đất Kha-vi-la là nơi có vàng, vàng ở đất này tốt, tại đó có nhũ hương và đá ngọc. Tên nhánh thứ hai là Ghi-khôn, nhánh này bao quanh tất cả đất Cút. Tên nhánh thứ ba là Tích-ra; nhánh này ở phía đông Át-sua. Còn nhánh thứ bốn là Eu-phô-rát.": "Một con sông từ Ê-đen" là nguồn ân sủng . Vùng có vàng tốt, nhũ hương và đá ngọc là vùng miền phát sinh những ân sủng lớn lao. 
                         St 2, 15: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Ê-đen để cầy cấy và canh giữ đất đai.": "Đặt vào vườn Ê-đen" Thiên Chúa đặt mỗi người chúng ta vào một hoàn cảnh điều kiện và cuộc sống dài hoặc ngắn để chúng ta làm lành lánh dữ ra sức lập công.   
                          St 2, 16-17: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng: "Hết mọi trái cây trong vườn thì ngươi cứ ăn. Nhưng trái của cây biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết.": Con người được làm những việc lành thiện, nếu làm những việc xấu xa tội lỗi thì sẽ mất phúc hưởng Nước Trời, là "phải chết".
                           St 2, 18: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa phán: "Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó": 
                            "Con người ở một mình không tốt":  Xác nhận sự kết hợp nam nữ là ý định tốt lành thánh thiện của Thiên Chúa để  cả hai để cùng nương tựa dìu dắt nhau về quê thật là Nước Trời. 
                              "Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó.": Người vợ hãy yêu thương, tôn trọng, chung thủy và xứng đáng là người trợ giúp chồng trên đường về Nước Chúa.
                               St 2, 19-20: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy đất nặn ra mọi dã thú, mọi chim trời, và dẫn đến với con người, xem con người gọi chúng là gì: Hễ con người gọi mọi sinh vật là gì, thì tên nó là thế. Con người đặt tên cho mọi súc vật, mọi chim trời và mọi dã thú, nhưng con người không tìm cho mình được một trợ tá tương xứng.": Các con vật: "Mọi dã thú, mọi chim trời" là tha nhân. "Đặt tên" là sự yêu thương tôn trọng tha nhân.
                                 St 2, 21-23: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa cho một giấc ngủ mê ập xuống trên con người, và con người thiếp đi. Rồi Chúa rút một cái xương sườn của con người ra, và lắp thịt thế vào. ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy cái xương sườn của con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người. Con người nói: "Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra.": Nếu chúng ta hiểu xương sườn người đàn ông làm nên người đàn bà, thì thật là thần thoại hoang đường quá, mà chúng ta hiểu ý Kinh Thánh muốn nói đến sự gắn bó kết hợp giữa hai thân xác cũng chưa đúng. Nhưng đây Kinh Thánh nói sự kết hợp LINH HỒN hai vợ chồng: "Phen nay, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi." "Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra": Vợ chồng phải hết lòng yêu thương quý trọng, vì hai linh hồn được kết hợp gắn bó làm một với nhau cách thực thể mà chúng ta có thể xác nghiệm cách khoa học và qua thực tế của cuộc sống.
                                   St 2, 24: "Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt." Khi đã thành vợ thành chồng, thì linh hồn người ta không còn trực tiếp đan kết gắn bó với cha mẹ nữa, mà linh hồn vợ chồng gắn bó đan kết nên một giống hệt như ánh sáng của hai ngọn đèn kết hợp với nhau.
                                     St 2, 25: "Con người và vợ mình, cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau.": Linh hồn vợ chồng gắn bó kết hơp, nên mọi suy nghĩ, lời nói, việc làm đều lây lan ảnh hưởng , và vợ chồng phúc cùng hưởng, vạ cùng chịu.
                                      Tóm lại, đoạn Kinh Thánh này là giới răn Chúa dạy: Vợ chồng phải yêu thương, tôn trọng và chung thủy với nhau trong mọi hoàn cảnh và nương tựa dẫn dắt nhau về cõi trường sinh. 
                                                                                                                                                              2002
       
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn