3- LUẬT HÔN NHÂN - A-ĐAM E-VÀ

10 Tháng Hai 20167:27 SA(Xem: 4866)
3- LUẬT HÔN NHÂN - A-ĐAM E-VÀ
                                                      
                                                        
                                                       3 - LUẬT HÔN NHÂN -A-ĐAM   E-VÀ

                  Cũng như phần đầu của sách Sáng Thế, đoạn Kinh Thánh đầy thi vị mộng mơ này ẩn chứa những công việc vô cùng trọng đại của Thiên Chúa:  
                       St 2, 4b-6: "Ngày ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa làm ra đất và trời. Chưa có bụi cây ngoài đồng nào trên mặt đất, chưa có đám cỏ ngoài đồng nào mọc lên, vì ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất và không có người để canh tác đất đai. Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất.":
                      Chưa có "Cây, cỏ" là chưa có công việc gì trên trần thế được thực hiện. "Thiên Chúa chưa cho mưa xuống đất" là chưa có sự sống, và "Không có người để CANH TÁC đất đai": chưa có đau khổ, bệnh tật, chết chóc.
                       "Nhưng có một dòng nước từ đất trào lên và tưới khắp mặt đất.": Thiên Chúa tạo dựng sự sống khắp thế gian.
                        St 2, 7: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật.": Thiên Chúa tạo dựng con người bằng "Bụi từ đất" là Thiên Chúa tạo dựng thân xác chúng ta bằng vật chất. "Thổi SINH KHÍ vào lỗ mũi" là tạo dựng một linh hồn để kết hợp với thân xác đó. "Và con người trở nên một SINH VẬT.": Câu này bị hiểu lấm là Thiên Chúa hà hơi vào cục đất có hình người để cục đất đó có sự sống. Nhưng Thiên Chúa cần phải dùng hơi để mà thở sao? Cho nên "SINH KHÍ" chính là THỊT MÁU thật của Thiên Chúa, và "THỔI SINH KHÍ" là Thiên Chúa sinh ra LINH HỒN chúng ta bằng chính Thịt Máu Người. Và "SINH VẬT" là SINH LINH thuộc thế giới thần linh, có nghĩa rằng khi thân xác chúng ta được tạo thành trong bụng mẹ thì Thiên Chúa trực tiếp lấy một phần thân thể Người để sinh ra một VỊ THẦN để kết hợp với thân xác đó. Vậy đây là câu Kinh Thánh căn bản xác định con người có linh hồn.
                        St 2, 8: "Rồi ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa trồng một vườn cây ở Ê-đen, về phía đông, và đặt vào đó con người do chính mình nặn ra.": "Vườn cây" là những việc tốt hoặc xấu do con người, của con người. Ê-đen là sự bình an Thiên Chúa phú bẩm cho những kẻ ngây thơ trong trắng, khiêm hạ tốt lành. Khi phạm tội, con người bị đuổi khỏi Ê-đen là sự mất bình an của kẻ phạm tội.
                         St 2, 9: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa khiến từ đất mọc lên mọi thứ cây trông thì đẹp mắt, ăn thì ngon, với cây trường sinh ở giữa vườn, và cây biết điều thiện điều ác.": "Thứ cây trông thì đẹp mắt, ăn thì ngon" là sự thích giầu có sang trọng, ăn ngon mặc đẹp.  "Cây trường sinh" là những việc lành thánh sinh công phúc cho Nước Trời. "Cây biết điều thiện điều ác" là những việc gây nên tội lỗi.
                       St 2, 10-14: "Một con sông từ Ê-đen chảy ra tưới khu vườn, và từ đó chia làm bốn nhánh. Tên nhánh thứ nhất là Pi-sôn, nó bao quanh tất cả đất Kha-vi-la là nơi có vàng, vàng ở đất này tốt, tại đó có nhũ hương và đá ngọc. Tên nhánh thứ hai là Ghi-khôn, nhánh này bao quanh tất cả đất Cút. Tên nhánh thứ ba là Tích-ra; nhánh này ở phía đông Át-sua. Còn nhánh thứ bốn là Eu-phô-rát.": "Một con sông từ Ê-đen" là nguồn ân sủng . Vùng có vàng tốt, nhũ hương và đá ngọc là vùng miền phát sinh những ân sủng lớn lao. 
                         St 2, 15: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn Ê-đen để cầy cấy và canh giữ đất đai.": "Đặt vào vườn Ê-đen" Thiên Chúa đặt mỗi người chúng ta vào một hoàn cảnh điều kiện và cuộc sống dài hoặc ngắn để chúng ta làm lành lánh dữ ra sức lập công.   
                          St 2, 16-17: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa truyền lệnh cho con người rằng: "Hết mọi trái cây trong vườn thì ngươi cứ ăn. Nhưng trái của cây biết điều thiện điều ác, thì ngươi không được ăn, vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết.": Con người được làm những việc lành thiện, nếu làm những việc xấu xa tội lỗi thì sẽ mất phúc hưởng Nước Trời, là "phải chết".
                           St 2, 18: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa phán: "Con người ở một mình thì không tốt. Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó": 
                            "Con người ở một mình không tốt":  Xác nhận sự kết hợp nam nữ là ý định tốt lành thánh thiện của Thiên Chúa để  cả hai để cùng nương tựa dìu dắt nhau về quê thật là Nước Trời. 
                              "Ta sẽ làm cho nó một trợ tá tương xứng với nó.": Người vợ hãy yêu thương, tôn trọng, chung thủy và xứng đáng là trợ tá của chồng trên đường về Nước Chúa.
                               St 2, 19-20: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy đất nặn ra mọi dã thú, mọi chim trời, và dẫn đến với con người, xem con người gọi chúng là gì: Hễ con người gọi mọi sinh vật là gì, thì tên nó là thế. Con người đặt tên cho mọi súc vật, mọi chim trời và mọi dã thú, nhưng con người không tìm cho mình được một trợ tá tương xứng.": Các con vật: "Mọi dã thú, mọi chim trời" là tha nhân. "Đặt tên" là sự yêu thương tôn trọng tha nhân.
                                 St 2, 21-23: "ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa cho một giấc ngủ mê ập xuống trên con người, và con người thiếp đi. Rồi Chúa rút một cái xương sườn của con người ra, và lắp thịt thế vào. ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa lấy cái xương sườn của con người ra, làm thành một người đàn bà và dẫn đến với con người. Con người nói: "Phen này, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi! Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra.": Nếu chúng ta hiểu xương sườn người đàn ông làm nên người đàn bà, thì thật là thần thoại hoang đường quá, mà chúng ta hiểu ý Kinh Thánh muốn nói đến sự gắn bó kết hợp giữa hai thân xác cũng chưa đúng. Nhưng đây Kinh Thánh nói sự kết hợp LINH HỒN hai vợ chồng: "Phen nay, đây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi." "Nàng sẽ được gọi là đàn bà, vì đã được rút từ đàn ông ra": Vợ chồng phải hết lòng yêu thương quý trọng, vì hai linh hồn được kết hợp gắn bó làm một với nhau cách thực thể mà chúng ta có thể xác nghiệm cách khoa học và qua thực tế của cuộc sống.
                                   St 2, 24: "Bởi thế, người đàn ông lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình, và cả hai thành một xương một thịt." Khi đã thành vợ thành chồng, thì linh hồn người ta không còn trực tiếp đan kết gắn bó với cha mẹ nữa, mà linh hồn vợ chồng gắn bó đan kết nên một giống hệt như ánh sáng của hai ngọn đèn kết hợp với nhau.
                                     St 2, 25: "Con người và vợ mình, cả hai đều trần truồng mà không xấu hổ trước mặt nhau.": Linh hồn vợ chồng gắn bó kết hơp, nên mọi suy nghĩ, lời nói, việc làm đều lây lan ảnh hưởng , và vợ chồng phúc cùng hưởng, vạ cùng chịu.
                                      Tóm lại, đoạn Kinh Thánh này là giới răn Chúa dạy: Vợ chồng phải yêu thương, tôn trọng và chung thủy với nhau trong mọi hoàn cảnh và nương tựa dẫn dắt nhau về cõi trường sinh. 
                                                                               2005

                       BÍ QUYẾT GIỮ GÌN HÔN NHÂN.
               Đã có đầy dẫy những bài viết vê giữ hạnh phúc hôn nhân, nhưng đây cũng góp thêm ý kiến.
          - ƠN CHÚA. Nếu chúng ta tin Chúa thì phải tin rằng mọi sự không có ơn Chúa đều không thành đạt, cho nên ngay từ khi nghĩ đến hôn nhân, ngay lần đầu gặp được bạn trai bạn gái là bắt đầu phải cầu nguyện, xin ơn Chúa soi sáng cho sự lựa chon, rồi càng đến gần quyết định chung sống càng phải ra sức cầu nguyện để cuôc hôn nhân có thành quả tốt đẹp, cũng như các bậc cha mẹ có con em đến tuổi kết hôn thì lời cầu nguyện của chúng ta là cách giúp đỡ tốt nhất.                                                                     
                  Cặp đôi trong thời gian chuẩn bị hôn nhân mà giữ thanh sạch khiết tịnh đúng luật Chúa thì đó chính là cách cầu nguyện tuyệt vời để Chúa bảo vệ cuộc hôn nhân suốt đời bền vững, ngược lại những ai bừa bãi, "tranh thủ", sống thử... có nghĩa là phớt lờ ƠN CHÚA, đều phải tự lo liệu những rủi ro, những khó khăn trong việc sống chung. Những ai lãnh nhận Bí Tích Hôn Phối chắc chắn sẽ hưởng ƠN CHÚA do được thông công cùng CÔNG NGHIỆP của Giáo Hội. Và trong đời sống hôn nhân mỗi ngày, những ai ra sức cầu nguyện bằng Thánh Lễ, Kinh Mân Côi, Kinh Chuỗi Lòng Thương Xót thì luôn được được ƠN CHÚA gìn giữ, chở che, bảo bọc để cuộc hôn nhân càng ngày càng hạnh phúc, bền vững. 
          -Tiền bạc của cải.
         Có một số người giầu có khi bước vào hôn nhân, họ muốn giữ riêng cho mình một ngôi biệt thự hoặc một khu đất, hoặc một tài khoản trong ngân hàng... điều này có nghĩa nếu hai người chia tay họ còn nhiều vốn liếng...! Chỉ với ý tưởng đó, cuộc hôn nhân đã vô cùng khập khiễng thì lấy gì bảo đảm bền vững hạnh phúc. Cũng có số người thường là nhiều tiền của đã ký "Giao kèo hôn nhân", thế là hôn nhân mong manh trong các điều khoản của giao kèo, như chiếc ly mỏng đựng những cục đá chỉ cần va chạm nhẹ là vỡ vụn. Cũng có số người vợ một tài khoản chồng một tài khoản, nói nôm na "ai làm nấy xài" hoặc là mạnh ai nấy làm giầu... Như vậy tận đáy lòng hai người như có một khoảng cách, một bức tường ngăn, cho nên cuộc sống chung kiểu đó rất dễ xa nhau...
           Vậy tốt nhất hai người cùng chung nhau một khối tài sản, cùng xây sửa một mái nhà, cùng vun xới canh tác một mảnh đất, cùng chung nhau một tài khoản để cùng lên kế hoạch chi tiêu, cùng tiết kiệm, cùng sung sướng theo dõi nguồn dự trữ tăng dần... Như vậy chính nhờ cùng chung tài sản vốn liếng mà vợ chồng càng yêu thương gắn bó khó có thể cách rời nhau.
             -Con cái.
             Trong hôn nhân, con cái là ÂN SỦNG của Thiên Chúa, đầu tiên là Thiên Chúa phú bẩm cho chúng ta đến tuổi nào đó có tính thèm muốn con cái, những ai dễ dàng có con thường không nghĩ đó là ơn Chúa, nhưng những người hiếm muộn mới biết cảm tạ ngợi khen Chúa khi được mụn con. Những người chần chờ đánh mất cơ hội sanh con thường vô cùng tiếc xót, nhiều người giầu có muốn đổi cả gia tài để có chỉ một đứa con cũng không được... Cho nên con cái là gạch nối, là sợ dây liên kết gắn bó cha cùng mẹ. Nếu cả hai cùng hết mực yêu thương, nuôi nấng, lo lắng chăm sóc từng đứa con thì thường hai người chẳng bao giờ nghĩ đến xa nhau dù có găp vấn đề này nọ. Đừng bao giờ con thương con ghét hoặc cha tỏ ra thương đứa này hơn, mẹ tỏ ra thương đứa kia hơn mà gia đình kém yêu thương gán bó.
             -Cha mẹ, anh em,họ hàng.
              Nhiều người lầm rằng lấy vợ chứ không lấy cha mẹ vợ và họ hàng nhà vợ, hoặc lấy chồng là chỉ biết chồng... Đó ý tưởng rất sai lầm, chính tình cảm giữa cha mẹ chồng, cha mẹ vợ và anh em bên vợ bên chồng là yếu tố rất quan trọng để cuộc hôn nhân được gắn kết bền vững không thể nghĩ đến chia cắt. Tất cả những cha mẹ anh em nào vô tình hay cố ý có những lời gièm pha, chê bai làm cho cặp đôi gặp sóng gió, đổ vỡ đều phải trả lẽ trước mặt Chúa.
             -Bạn hữu.
             Có ý kiến rằng khi đã kết hôn thì buông bỏ tất cả để chỉ lo cho chồng cho vợ... Nhưng nếu bạn bè của chồng cũng là bạn bè của vợ, bạn bè của vợ cũng là bạn bè của chồng thì cuộc hôn nhân được nâng đỡ bởi tình bạn mà càng vui, càng hạnh phúc lâu bền.
            - TÌNH YÊU.
             Tình yêu là một ƠN HUỆ vô cùng cao quý Chúa ban cho con người ngay từ trong lòng mẹ, tình yêu cha mẹ nồng nàn thế nào thì tình yêu của con cái nóng bỏng như vậy. Người ta cứ nghĩ tình yêu không thể định nghĩa, nhưng theo khoa học thì tình yêu chẳng có gì là khó hiểu. 
               Chúa ban sẵn cho cơ thể mỗi người một loại chất cực kỳ quý giá : CHẤT YÊU, đó là chất kích thích tình dục, chất này tích lũy trong các hạch và được dẫn bằng các tuyến đi  khắp nơi trong cơ thể từ ngay bộ não. Tùy thuộc vào sự di truyền của cha mẹ dòng dõi và ảnh hưởng của môi trường sống mà chất YÊU sinh sôi nảy nở sớm hoặc muộn, nhiều hoặc ít trong từng người.
                Vì sự kích thích của chất YÊU nên thường một bé gái sáu bảy tuổi đã biết làm đẹp, biết e thẹn, con trai bảy tám tuổi đã để ý con gái. Đến tuổi dậy thì, người ta bắt đầu muốn tìm riêng cho mình một người khác giới để hẹn hò, để tâm sự, để nhớ, để thương... Càng nghĩ, càng nhớ càng thương thì chất YÊU càng nảy nở phát triển, chất YÊU càng phát triển thì càng điều khiển ngược lại bộ óc khiến tâm trí phải nhớ phải thương, phải tìm cách gần gũi, ngắm nhìn, đụng chạm nhau... Đó là YÊU. 
             Nhiều người tiến đến hôn nhân chẳng hạn vì quá yêu, quá tham tiền bạc, quá mê công danh sự nghiệp... Mà không quan tâm đến những khác biệt giữa hai người như khác Tôn Giáo, khác sở thích, khác lý tưởng, khác sự lựa chọn con cái, khác cách xử sự, khác cách suy xét, khác cách sống, khác lối xử sự, khác tính khác nết... Những ngày, tháng, năm đầu sau kết hôn, vợ chồng thường dễ dàng chịu đựng, nhường nhịn những tính cách khác biệt của nhau nhờ chất YÊU đầy ắp luôn kích thích não bộ, não bộ càng hưng phấn thì bộ phận sinh dục càng sản xuất nhiều chất YÊU... Vì giao hưởng thuận chiều như thế nên vợ chồng rất đằm thắm mặn nồng, vui sướng, lạc quan, yêu đời... Nhưng tình trạng say đắm của các cặp vợ chồng mới thường chỉ kéo dài được một thời gian, ai khá cũng chỉ được vài năm, khi các hạch các tuyến thuộc bộ phận sinh dục giãn nở suy yếu mà phải cần nhiều chất YÊU đổ đầy mới tạo cho não bộ hưng phấn trở lại sau mỗi lần giao hợp, khi chất YÊU trong cơ thể bị thiếu hụt người ta sẽ cảm thấy mệt mỏi chán chường, hụt hẫng... Tình trạng hụt hẫng sau mỗi lần giao hoan, lúc đầu chỉ khoảng vài giờ, dần dần phải mất cả ngày mới hồi phục, mà trong lúc giao hợp ai đó càng cố tìm cảm giác mạnh, càng kéo dài sung sướng thì sau đó càng buồn sầu hụt hẫng... Những "vấn đề" của vợ chồng thường xày ra vào lúc này vì không có chất YÊU trợ giúp, họ không kìm hãm nổi những nóng nảy, cáu gắt, giận dữ... Ngược lại họ không có sức chịu nổi những chứng tật của người kia, cho nên có rất nhiều cặp đêm đến họ chung hưởng hoan lạc cách điên loạn nhưng ngày lại cãi vã thậm chí là ẩu đả... Cứ thế sớm muộn rồi cũng chia tay.
             Có thể chính các bạn đã tìm ra "Bí quyết" là bất cứ giá nào cũng phải giữ ĐỦ CHẤT YÊU trong cơ thể,  nói cách khác là tiết kiệm chất YÊU, chất YÊU không chỉ trợ giúp chúng ta gần gũi thèm khát nhau mà chất YÊU còn tạo cho chúng ta những Đức Tính để cuộc sống chung được vun đắp ngày càng vững chắc như Yêu đời, Yêu người, Khiêm tốn, Đại lượng, Khoan dung, Hòa nhã, Lòng mến mộ, Lòng biết ơn, Lòng tự trọng, Tính khao khát con cái... Và những mối lợi khác như Can đảm, Khỏe mạnh, Lanh lợi, Thông minh... Nếu nếu sức khỏe bình thường, từ trưởng thành cho tới tám chín mươi đều có thể giữ ĐỦ CHẤT YÊU.
              Các tu sĩ nhà Phật diệt dục bằng cách ăn chay và tránh xa các chất kích dục, tức là lấy hết chất dễ cháy khỏi cái lò dục vọng cho nên đa số họ sống thoải mái lo Kinh Phật. Các Thầy các Dì Công Giáo vẫn giữ lò cháy rực trong cơ thể nhưng chỉ lửa mến Chúa và lửa yêu người được phép cháy mà thôi, còn lửa tình dục thì bất cứ một tàn, một đốm nào vừa xuất hiện là họ đều lập tức dập tắt ngay, nhờ họ trông lên Chúa, trông lên Đức Mẹ và các thánh để cầu xin ơn trợ giúp, cho nên họ sống rất hạnh phúc thoải mái nhờ ƠN CHÚA. 
              Còn chúng ta muốn tiết kiệm chất YÊU để giữ hôn nhân được hạnh phúc bền lâu thì trước tiên là giữ khoảng cách những lần chăn gối thưa ra, chẳng hạn hai ngày phải gặp gỡ một lần thì hãy ráng tới bốn ngày, hoặc thường gặp gỡ hàng tuần thì ta ráng tăng khoảng cách thành nửa tháng... Như vậy vợ chồng càng nhớ càng thương, tình càng nồng ấm hơn. Thứ hai, tránh nói chuyện bù khú, tránh đọc tiểu thuyết tục tĩu, tránh coi phim sex, tránh coi tranh ảnh dâm ô... Những  việc này đừng tưởng vô hại chính nó làm bộ não kích thích bộ phận sinh dục, bộ phận sinh dục lại sản sinh ra chất kích dục kích thích ngược lại bộ não, cứ thế khiến chúng ta ham muốn mê mệt ngày này qua tháng nọ, cho tới khi bộ phận sinh dục rạo rã chai lỳ không còn sản xuất chất kích thích dồi dào như trước thế là vợ chồng không còn hứng thú trong việc chăn gối... Mà nếu ai đó không còn nghĩ đến ân nghĩa, không bị ràng buộc bởi con cái, không còn phải chung lo gia sản sự nghiệp... Thì rất dễ xa nhau. 
              Giáo Hội có một lời khuyên: "Giữ lòng sạch sẽ chớ mê dâm dục" , nhiều bài giảng của các cha cũng khuyên chúng ta phải "Tiết dục", những ai thấm nhuần và tuân giữ lời răn dạy của Giáo Hội sẽ nhừ ơn Chúa mà giữ được hôn nhân hạnh phúc bền vững suốt đời. Nhưng còn một mối lợi rất lớn nhờ kiêng bớt dâm duc: Dung dịch chất kích thích tình dục được gọi vui là chất YÊU đó, là tinh chất cực bổ được trích rút từ xương tủy, gân thịt của chúng ta, nếu chúng ta đam mê tà dâm mà lạm dụng chất đó thì cơ thể sẽ mất đi chất rất quý giá để bồi bổ, chúng ta có thể thấy rõ sau khi đổ phí sức trong hoan lạc thì gân bắp bải hoải, bộ óc  thiệt hại suy kiệt trì trệ, lười suy nghĩ, khó hiểu, khó tiếp thu, dễ quên... Và kẻ đam mê dâm dục còn sinh tật lười biếng, kiêu ngạo, nhút nhát, ác độc... 
                Chỉ rất vắn gọn như thế, hy vọng sẽ ít nhiều giúp ích cho các bạn. Chúc các bạn mùa Giáng Sinh an bình hạnh phúc.
                                           GIÁNG SINH 2020
           
              
               
            
            

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thủa xưa cha ông chúng ta ngỡ rằng Thiên Chúa chỉ tạo dựng mặt đất với mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú gắn vào nền trời, mà Thiên Chúa đã được tôn thờ là Đấng vô cùng cao trọng quyền phép, nhưng nhờ khoa học đã khám phá ra cả một vũ trụ bao la vô cùng vô tận hàng tỷ tỷ tinh tú, và những sự sắp xếp kỳ diệu trong việc tạo dưng mọi vật mọi loài, chúng ta mới nhận ra Thiên Chúa là Đấng cao trọng, tài năng quyền phép muôn muôn trùng trùng.
Lời Chúa Giesu Kyto được ghi chép quá ít so với các loại sách vở nhưng đã chất chứa đầy đủ mọi lý lẽ khôn ngoan đủ dể cứu độ nhân loại. Phúc Âm Chúa cũng nói rất ít về Đức Mẹ, nhưng chỉ một số đoạn ngắn mà chúng ta có thể tìm thấy tất cả các bằng chứng về các nhân đức của Người. Những công phúc đó đã tạo nên vô vàn công phúc để Đức Mẹ được Chúa thưởng dịa vị cao trọng nhất dưới ngai Thiên Chúa
Lòng kính mến Đức Mẹ đã có từ thời Chúa Giê-su còn rao giảng: khi nhận ra Chú cao trọng quyền năng, người ta kính mến ngưỡng mộ vị sinh thành ra Người: "Phúc thay dạ đã cưu mang Người, phúc thay vú đã cho Người bú mớm."
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Có người cho rằng bánh rượu trong PHÉP THÁNH THỂ chỉ là biểu tượng; nghi thức bẻ bánh chỉ để tưởng nhớ đến Chúa Ky-tô. Cũng có người cho rằng ăn bánh uống rượu đó dù sao cũng được on Chúa.
Chúa Giê-su dã hứa thành lập Giáo Hội, dặt người lãnh đạo, hứa nâng đỡ bảo vệ và trao quyền cho Giáo Hội.
Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ Người đưa tôi dến nguồn nước trong lành, và bổ sức cho tôi.
Nhiều người đọc Phúc Âm thấy những câu xem ra khó hiểu, sai sót, nghịch lý, mâu thuẫn..., nên không tin đó là Lời Chúa, không tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa. Cũng có người tin Phúc Âm, tin Chúa Giê-su là Thiên Chúa nhưng cho là tại "Tam sao thất bản", hoặc tại phong tục tập quán của người Do-thái khác lạ... . Thật ra những từ, những câu, những đoạn có vẻ khó hiểu, lẩm cẩm lại là những điều cốt lõi quan trọng. Ở đây chỉ xem xét những câu khó hiểu nhất mà chưa từng được giải thích hoặc giải thích chưa thỏa đáng.
Phải hiểu Kinh Thánh mới biết Kinh Thánh vô cùng khoa hoc, mà chỉ được Thiên Chúa soi sáng mới hiểu được Kinh Thánh: Ga 6, 45: "Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết thảy mọi người phải được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Cha, thì sẽ đến với Ta"
Chúng ta cậy trông khấn xin Đức Mẹ mà được những ơn cứu giúp rất lạ lùng phần hồn phần xác, và chúng ta thấy tỏ tường : gia đình, giáo xứ, địa phận, đất nước và cả Giáo Hội được Đức Mẹ che chở cho khỏi bao tai ương nguy khốn. Và rất nhiều người thuộc các tôn giáo khác cũng kính mến và kêu xin Đức Mẹ vì họ cũng được ơn cưú giúp. Vậy bởi lẽ nào mà Người có quyền năng cả thể làm vậy?