7- KINH THÁNH KHOA HỌC

10 Tháng Hai 201612:17 CH(Xem: 195)
7- KINH THÁNH KHOA HỌC



                                                   CHÚA GIÊ-SU KY-TÔ PHỤC SINH

                  Chúa Giê-su Ky-tô sống lại từ cõi chết là một trong những bằng chứng giúp chúng ta nhận ra Chúa Giê-su Ky-tô là Con Thiên Chúa, là Ngôi Hai Thiên Chúa, là Đấng Tạo Dựng Trời Đất, mà tin Chúa Giê-su Ky-tô là Thiên Chúa thì việc Người sống lại từ cõi chết là việc hiển nhiên nhưng có số người vẫn nghi ngờ. 
                 Vâng, không chỉ chúng ta mà chính các Tông Đồ đã cùng sống, cùng ăn cùng ở, cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn và từng nghe Chúa giảng dạy cặn kẽ suốt ba năm mà đã nhiều lần nghe Chúa báo trước về việc Người sẽ chịu chết rồi sẽ sống lại, thế mà các Tông Đồ Chúa vẫn không tin, đến nỗi có lần Chúa hiện ra mà các ông tưởng là ma, và thánh Tô-ma còn cứng lòng đến nỗi khi các môn đệ khác thuật lại việc Chúa hiện ra khi ông vắng mặt mà ông từng nói: "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." Và ngay cả khi sắp từ giã các môn đệ Chúa hiện ra với các ngài, thánh Mat-thêu viết: "Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi." Vậy thì với chúng ta cho đến nay đã hai ngàn năm nhất là những người chỉ nghe nói vu vơ hoặc chỉ đọc sơ sài qua sách vở thì khó trách sao họ còn ngờ vực.
                 Nhưng tất cả những việc về Thiên Chúa, về Đức Chúa Giê-su Ky-tô, về Giáo Hội của Chúa Giê-su Ky-tô mà muốn hiểu, muốn tin đều phải nhờ bởi ơn Chúa: "Không ai biết rõ Chúa Cha ngoại trừ Người Con và những kẻ Người Con muốn mặc khải cho." Và Ga 6, 45: "Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Cha thì sẽ đến với Ta." Cho nên việc tin Chúa Giê-su Ky-tô sống lại từ cõi chết là một trong những điều cốt lõi để nhận ra Chúa Giê-su Ky-tô là Thiên Chúa thì phải được Chúa mặc khải nghĩa là phải được ơn Chúa.
                 Lc 10, 21: "Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha." Cho nên những người đàn bà đã được thấy Chúa rõ ràng và được nghe Chúa nói trước tiên không phải tình cờ mà họ có CÔNG PHÚC  lớn lao của việc tin Chúa, theo Chúa, tuân nghe Lời Chúa, bỏ tiên bỏ của cung phụng Chúa, nấu nướng chăm sóc Chúa và các môn đệ Chúa, đã khóc thương Chúa khi Người bị bắt trói, bị đánh đòn, phải chịu đội mạo gai, bị lên án tử hình, theo Chúa vác thập giá lên đồi tử nạn, đau đớn khóc thương chứng kiến Chúa chịu đóng đanh chân tay vào thâp già, khóc thương Chúa ba giờ quằn quại đau đớn cho tới cái chết khô máu trên thập giá, chứng kiến việc tháo đinh và táng xác Chúa, và sau nữa là ra mồ từ sáng sớm để xức dầu thi thể Chúa.
                Nhóm người thứ hai dược tận mắt thấy Chúa sau khi Người sống lại cách rõ ràng và còn được đàm đạo với Chúa là mười một Tông Đồ, các người này có CÔNG PHÚC vì đã bỏ cha mẹ, anh em, con cái, của cải ruộng nương mà theo Chúa, đã được Chúa dạy dỗ, từng tuân giữ các huấn thị, và cùng ăn cùng ở cùng làm việc với Người, và các ngài được Chúa chọn làm môn đệ Chúa.
                 Chỉ có hai nhóm người này thôi, tại sao Chúa không hiện ra cùng toàn dân thiên hạ:
               -Khi Chúa Giê-su còn trong thời kỳ Người rao giảng thì người tốt lành kẻ tội lỗi và cả những kẻ dữ tợn ác độc muốn hãm hại muốn thủ tiêu Chúa đều có thể trực diện với Người, nhưng sau khi Chúa Giê-su phục sinh thì hoàn toàn khác vì Người đã "Về cùng Cha" tức là Người đã trở về với ngôi vị NGÔI HAI THIÊN CHÚA vô cùng cao trọng hiển linh như khi Chúa hiện ra với mười một Tông Đồ trong lúc các cửa nhà đều đóng kín, cũng như Chúa hiện ra với hai Tông Đồ trên đường về Emau mà họ không thể nhận ra Người, cho nên những người được gặp Chúa sau khi Người từ cõi chết sống lại không phải tình cờ mà là những người đã đươc tuyển chọn.
               -Mười Tông Đồ đã được gặp Chúa sau khi Người sống lại dù đã có công phúc vì đã bỏ mọi sự mà theo Chúa nhưng đã đều phải chết cực hình đau đớn để ĐỀN BÙ việc hưởng PHƯỚC được tận mắt thấy Chúa, thánh Phao-lô cũng thấy Chúa tỏ tường mà bước vào con đường đau khổ tù tội và cái chết cực hình thê thảm. Riêng thánh Gio-an và các phụ nữ dù cũng thấy Chúa tận mắt sau khi Người sống lại mà không phải chết cực hình đau đớn để dền bù vì họ đã có CÔNG PHÚC của việc đã đứng dưới chân Thánh Giá, cùng đau đớn cùng chết với Chúa rồi. Vậy thì các Tông Đồ vừa được PHƯỚC đổ máu để làm chứng việc Chúa sống lại vừa đền bù cho cái PHƯỚC được thấy Chúa Giê-su tận mắt sau khi Người sống lại. Tóm lại là chỉ có các Tông Đồ và một vài người thân của Chúa được phước thấy Chúa sau khi Người sống lại và kể cho chúng ta nghe, vậy họ đáng tin ở điểm nào?
               -Điểm đáng tin đầu tiên chính là họ đã nhát đảm trốn chạy khi Chúa bị bắt thế mà sau đó đã dũng cảm tuyên xưng Chúa Giê-su phục sinh bất chấp bị đe dọa, bị đánh đâp, bị bắt bớ tù đày. Đáng tin là thánh Phê-rô tửng ba lần chối thầy vì nhát đảm sợ hãi mà giờ lại đứng giữa hàng ngàn người mà tuyên xưng Chúa sống lại. Đáng tin khi hai môn đệ Chúa đi về Ê-mau với tâm trạng hoang mang chán chường hoàn toàn bỏ cuộc, thế mà các ông bật dậy trở về Giê-ru-sa-lem để báo tin Chúa phục sinh. Đáng tin vì thánh Tô-ma đã từng thề thốt "Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin." Còn thánh Phao-lô là người đã từng bắt bớ tiêu diệt những người theo Chúa mà quay lại công khai rao giảng Lời Chúa dù bị bắt bớ đánh đâp, dù bị tù đày và chết cực hình.
               -Ngoại trừ thánh Phao-lô thì các ông không ai có tài có trí, không ai làm kinh sư, luật sĩ hay biệt phái, vậy mà các ông đã trở thành những nhà thông luât hùng biện rao giảng đến đâu người ta tin theo đến đó.
               -Người Do-thái luôn tự hào là con cháu ông Abraham, luôn cậy họ có luật Mô-sê vô cùng nghiêm minh chính trực không thể có giáo lý nào có thể sánh ví, cho nên chỉ Chúa Giê-su đã sống lại mới khiến các Tông Đồ can đảm mạnh mẽ loan báo Tin Mừng trước thành kiến vô cùng kiêu ngạo đó của người Do-thái.
               -Chỉ Chúa Giê-su sống lại mới khiến các Tông Đồ nhất quyết làm chứng dù bởi sự anh dũng tuyên xưng đó mà chịu bắt bớ dánh đập và chịu chết chết cực hình đau đớn.
               -Chính người Do-thái làm chứng việc Chúa Giê-su sống lại vì họ lo sợ các môn đệ của Chúa cũng sống lại như Người nên người Do-thái đã hỏa thiêu các môn đệ Chúa khi họ giết các ngài vì sợ các môn đệ Chúa cũng sống lại như Thầy của họ.
               -Chúa Giê-su có sống lại thì quyền năng của Chúa mới được thực hiện nên các Tông Đồ Chúa mới có thể làm phép lạ trừ quỷ, chữa người đau yếu, người què được đi, người mù được thấy.
               -Chúa Giê-su sống lại và quyền năng Chúa Thánh Thần tác động nên các Tông Đồ Chúa rao giảng đến đâu người ta tin theo đến đó.
               -Chính việc loan báo Tin Mừng Chúa Giê-su chịu chết và sống lại mà ba phần tư nhân loại trên địa cầu phải bái lạy tôn thờ Chúa Giê-su Ky-tô là Con Thiên Chúa, là Thiên Chúa, là Đấng Tạo Dựng trời đất, Đấng đã sinh thành mỗi người và mọi người trên thế gian.
              -Hàng hàng lớp lớp người đã chịu khổ hình khổ nạn, anh dũng đổ máu để minh chứng việc Chúa Giê-su chịu chết và sống lại.                        -Kẻ thù của Chúa Giê-su Ky-tô đã ra sức ngăn cản việc loan truyền Người chịu chết và sống lại suốt hai ngàn năm nhưng càng ngày càng nhiều người tin Chúa.                                                        
                                                                                                                                      THÁNG 5,  2024



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn